NHỮNG BƯỚC CHÂN ĐẦU TIÊN TRÊN ĐẤT CAMPUCHIA
Tháng 5 năm 1971, sau hành trình vượt biển từ đảo Phú Quốc, đồng chí Nguyễn Văn Diệp cùng đồng đội đặt chân lên đất Campuchia và tiếp tục hành quân bí mật để trở về với cách mạng. Qua lời kể của nhân chứng lịch sử, câu chuyện góp phần tái hiện tinh thần kỷ luật, sự bình tĩnh và ý chí vượt qua mọi thử thách của những người chiến sĩ cách mạng Việt Nam.
Tháng 5 năm 1971, sau nhiều đêm vượt biển từ đảo Phú Quốc, đồng chí Nguyễn Văn Diệp cùng các đồng đội cuối cùng cũng đưa được con thuyền nhỏ cập vào bờ biển Campuchia theo đúng phương án mà tổ chức đã lựa chọn. Tuy nhiên, đối với những người chiến sĩ cách mạng, đặt chân lên đất liền không đồng nghĩa với việc hiểm nguy đã khép lại. Một hành trình mới đầy thử thách vừa bắt đầu.
Theo lời kể của đồng chí Nguyễn Văn Diệp, ngay sau khi lên bờ, việc đầu tiên của cả đoàn không phải là nghỉ ngơi mà là nhanh chóng giấu con thuyền, xóa mọi dấu vết có thể để lại. Ai cũng hiểu rằng nếu con thuyền bị phát hiện, hành trình bí mật của cả đoàn có thể bị lộ và mọi công sức suốt nhiều ngày vượt biển sẽ trở nên vô nghĩa.
Sau khi hoàn tất việc cất giấu phương tiện, anh em bắt đầu hành quân bằng đường bộ. Con đường phía trước không còn là biển cả mênh mông, nhưng cũng không hề dễ dàng. Họ phải băng qua những cánh rừng, những lối mòn xa khu dân cư và luôn giữ bí mật tuyệt đối về thân phận của mình.
Theo hồi ký, mọi hoạt động đều được tính toán rất cẩn trọng. Ban ngày hạn chế xuất hiện ở nơi đông người, ban đêm hoặc lúc thật cần thiết mới tiếp tục di chuyển. Mỗi quyết định đều đặt sự an toàn của cả đoàn lên hàng đầu.
Đồng chí Nguyễn Văn Diệp nhớ lại rằng, sau nhiều năm bị giam cầm trong nhà tù Phú Quốc, rồi liên tiếp trải qua những ngày vượt biển đầy sóng gió, ai cũng thấm mệt. Nhưng không một ai than vãn. Mỗi người đều tự nhắc mình rằng chỉ cần chưa trở về được với tổ chức thì nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành.
Điều khiến đồng chí xúc động là tinh thần kỷ luật của cả đoàn. Không ai tự ý tách khỏi đội hình. Không ai hành động theo ý riêng. Từng bước chân đều bám sát kế hoạch đã thống nhất từ trước.
Theo lời kể của đồng chí Nguyễn Văn Diệp, chính sự bình tĩnh và chấp hành nghiêm kỷ luật ấy đã giúp cả đoàn vượt qua những ngày đầu tiên trên đất Campuchia một cách an toàn, tạo tiền đề cho chặng đường tiếp theo trở về chiến trường miền Nam.
Nhìn lại hành trình ấy, đồng chí cho rằng có những chiến công không diễn ra giữa tiếng súng, mà được tạo nên từ sự kiên nhẫn, từ những bước đi âm thầm và từ ý chí giữ vững bí mật trong mọi hoàn cảnh.
Ngày nay, đọc lại những dòng hồi ký của đồng chí Nguyễn Văn Diệp, chúng ta càng hiểu rằng hành trình trở về với cách mạng không chỉ là cuộc vượt biển thành công. Đó còn là chuỗi ngày liên tiếp đối mặt với hiểm nguy, đòi hỏi mỗi người chiến sĩ phải giữ vững bản lĩnh, niềm tin và tinh thần tổ chức.
Chính những bước chân lặng lẽ trên đất Campuchia năm ấy đã nối tiếp hành trình từ "địa ngục trần gian" Phú Quốc trở về với hàng ngũ cách mạng, góp phần viết nên một chương đầy xúc động trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc.



