Những bước chân không mỏi
Có lần, trời mưa rừng xối xả, đường trơn như đổ mỡ. Một người trong đơn vị trượt ngã, cả nhóm lập tức dừng lại dìu nhau đi. “Chúng tôi không bao giờ bỏ lại ai phía sau, dù chỉ một bước,” bác nhấn mạnh.
Bác Lê Văn Nam, cựu chiến binh phường Hồng Bàng, chậm rãi kể về những năm tháng hành quân không ngừng nghỉ. “Ngày ấy, chúng tôi đi bộ là chính, hết rừng lại núi, hết dốc lại suối. Có những ngày đi từ sáng sớm đến khi trời tối mịt mà vẫn chưa được nghỉ,” bác nhớ lại.
Đôi chân phồng rộp, nhiều người phải xé vải băng lại để tiếp tục bước. Nhưng điều kỳ lạ là không ai muốn tụt lại phía sau. “Mệt thì mệt thật, nhưng nhìn sang đồng đội, ai cũng cắn răng chịu đựng, mình lại thấy không thể dừng,” bác nói.
Có lần, trời mưa rừng xối xả, đường trơn như đổ mỡ. Một người trong đơn vị trượt ngã, cả nhóm lập tức dừng lại dìu nhau đi. “Chúng tôi không bao giờ bỏ lại ai phía sau, dù chỉ một bước,” bác nhấn mạnh.
Những đêm dừng chân, mọi người nằm sát bên nhau để giữ ấm, chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu lương khô. Chính trong những lúc gian khổ ấy, tình đồng đội càng trở nên gắn bó.
Giờ đây, mỗi buổi sáng đi bộ quanh khu phố Hồng Bàng, bác Nam vẫn giữ thói quen bước đều, bước chắc. “So với ngày xưa thì chẳng thấm vào đâu,” bác cười. Nhưng trong từng bước chân ấy, vẫn còn vang vọng ký ức của một thời tuổi trẻ không biết mệt mỏi, luôn hướng về phía trước vì Tổ quốc.


