Những bước chân không quay đầu
Trong những năm tháng "Thời hoa lửa" khốc liệt tại vùng biên giới Đức Huệ, có một hình ảnh luôn làm nhói lòng nhưng cũng đầy tự hào: đó là bóng lưng của những người con lên đường tòng quân. Họ đi, không phải vì không lưu luyến mái tranh nghèo hay dáng mẹ liêu xiêu, mà vì họ biết rằng nếu không đi đến cùng con đường ấy, quê hương sẽ mãi mãi không có ngày bình yên.
Lời thề bên dòng Vàm Cỏ của người lính đặc công
Anh Võ Văn Chương và đồng đội của mình là những người lính đặc công, mỗi khi nhận nhiệm vụ đánh đồn hay phá cầu, họ đều hiểu đó có thể là chuyến đi cuối cùng. Những bước chân lặng lẽ tiến về phía mục tiêu trong đêm tối Đức Huệ không bao giờ có sự do dự. Người ta kể rằng, trước mỗi trận đánh lớn, anh thường dặn anh em: "Đã xuống nước là chỉ có tiến tới, đồn giặc chưa sập thì chân chưa ngừng". Cái tâm thế "không quay đầu" ấy không phải là liều mạng, mà là sự chọn lựa của lý tưởng. Anh đã ngã xuống trong một trận đánh ác liệt, nhưng bước chân tiến công ấy đã mở đường cho cả một tiểu đoàn tiến lên, giữ vững vùng căn cứ địa đạo.
Ánh mắt người mẹ và niềm tin ở lại
Phía sau những bước chân không quay đầu ấy là ánh mắt của những người mẹ như mẹ Nguyễn Thị Của. Bạn hãy tưởng tượng, mỗi lần con lên đường, mẹ lại đứng tựa cửa nhìn theo cho đến khi bóng con khuất hẳn sau rặng tràm. Mẹ không gọi lại, không níu kéo, dù lòng đau như cắt. Mẹ biết các con mình đang đi để làm việc nghĩa lớn. Mẹ chọn cách quay vào trong, tiếp tục đào hầm bí mật, tiếp tục gom góp từng lon gạo để nuôi những bước chân khác đang hành quân qua nhà mình. Với mẹ, sự kiên định của người ở hậu phương chính là điểm tựa để những bước chân ngoài tiền tuyến không bao giờ phải ngoảnh lại lo âu.
Khí tiết người dẫn đường Võ Văn Tần
Tinh thần "không quay đầu" này thực chất đã được nhen nhóm từ thế hệ tiền bối như đồng chí Võ Văn Tần. Khi rời bỏ cuộc sống yên ấm để đi làm cách mạng, ông đã chọn một con đường đầy chông gai nhưng vô cùng xán lạn. Ngay cả khi đứng trước họng súng quân thù ở pháp trường, những bước chân của ông vẫn hiên ngang, vững chãi. Ông không cúi đầu, không hối tiếc về quyết định của mình. Chính khí phách lẫm liệt đó đã truyền lửa cho lớp lớp thanh niên Đức Huệ, giúp họ hiểu rằng: đôi khi, cái chết cho một lý tưởng cao đẹp còn rực rỡ hơn một sự sống cúi đầu.
Sự tiếp nối của những hành trình bất tận
Tại sao những người lính trẻ tuổi 20 năm ấy lại có được những bước chân dứt khoát đến thế? Đó là vì họ có niềm tin tuyệt đối vào đồng đội, vào sự chở che của nhân dân và vào ngày khải hoàn của dân tộc. Sự hy sinh của anh Chương, sự bao dung của mẹ Của và bản lĩnh của ông Tần đã tạo nên một nhịp bước chung cho cả vùng đất Long An. Họ đi để cái đói, cái nghèo và bóng giặc không còn bám theo gót chân con cháu mai sau.
Gia tài họ để lại hôm nay là những con đường thênh thang, những nhịp cầu nối vui đôi bờ sông Vàm Cỏ. Những "bước chân không quay đầu" trong "Thời hoa lửa" đã hóa thân vào đất đá quê hương, nhắc nhở chúng ta về một thế hệ đã sống và hiến dâng trọn vẹn, không một chút đắn đo, cho mảnh đất Long An "Trung dũng kiên cường".



