Khác

Những cánh thư thời hoa lửa

Những cánh thư thời hoa lửa

Hà Tĩnh05/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tại Bảo tàng Quân khu 4 (TP. Vinh, Nghệ An) đang gìn giữ, bảo quản và trưng bày hàng nghìn lá thư được của tiền tuyến gửi về hậu phương trong giai đoạn chiến tranh. Đó là minh chứng sinh động cho lý tưởng, hoài bão của cả một thế hệ và tình yêu nồng nàn, sâu sắc, bất diệt của người lính. Trong đó, 136 lá thư của liệt sĩ Nguyễn Anh Mậu (đoàn vận tải quân y chiến lược) do bà Hoàng Thị Síu (quê Hưng Yên) tặng bảo tàng được trưng bày một khu riêng. Những bức thư được trân trọng lưu giữ như minh chứng cho mối tình son sắt, vượt qua mọi gian khó trong thời chiến.Những bức thư được viết tay nắn nót trong khoảng thời gian từ năm 1963 đến năm 1968, khi ông Mậu đang chiến đấu ở chiến trường ác liệt. Từng dòng chữ, từng câu thơ đều thể hiện tình yêu thương sâu sắc, nỗi nhớ nhung da diết và niềm hy vọng về ngày đoàn tụ của người lính trẻ dành cho hậu phương. Tình yêu qua những lá thư Sinh ra và lớn lên tại vùng quê Yên Mỹ (Hưng Yên), năm 1965, chàng trai trẻ Nguyễn Anh Mậu lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ Quân y Đoàn 559, thuộc một đơn vị vận tải Trường Sơn. Hành trang người lính trẻ mang theo là tình yêu dành cho cô gái mang tên Hoàng Thị Síu và quyết tâm chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, vì hạnh phúc đoàn tụ. Lá thư đầu tiên được viết cho bà Síu vào hồi 20h, ngày 13/4/1965, khi ông Mậu mới đặt chân đến đơn vị: "Chỉ biết đi, đi bộ đội, thế thôi, còn chẳng biết là đi đâu, đóng quân ở nơi nào..." Bước chân vào nơi chiến trường ác liệt, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh, nhưng người lính vẫn không hề nao núng. Lời ông nói với người yêu nhẹ nhàng, tự nhiên như một lẽ thường. Những cánh thư thời hoa lửa: 'Anh mong cho chiến tranh mau chóng kết thúc để chúng ta được sống gần nhau' Vĩ Hạ • 23/07/2024 22:18 Mỗi dòng thư của người lính gửi về từ chiến trường mang đầy ắp yêu thương và tin tưởng về ngày đoàn tụ khi đất nước thống nhất. Tại Bảo tàng Quân khu 4 (TP. Vinh, Nghệ An) đang gìn giữ, bảo quản và trưng bày hàng nghìn lá thư được của tiền tuyến gửi về hậu phương trong giai đoạn chiến tranh. Đó là minh chứng sinh động cho lý tưởng, hoài bão của cả một thế hệ và tình yêu nồng nàn, sâu sắc, bất diệt của người lính. Trong đó, 136 lá thư của liệt sĩ Nguyễn Anh Mậu (đoàn vận tải quân y chiến lược) do bà Hoàng Thị Síu (quê Hưng Yên) tặng bảo tàng được trưng bày một khu riêng. Những bức thư được trân trọng lưu giữ như minh chứng cho mối tình son sắt, vượt qua mọi gian khó trong thời chiến. Những bức thư của liệt sỹ Nguyễn Anh Mậu gửi vợ được trưng bày tại Bảo tàng Quân khu 4. Ảnh: Báo Tiền Phong Những bức thư của liệt sỹ Nguyễn Anh Mậu gửi vợ được trưng bày tại Bảo tàng Quân khu 4. Ảnh: Báo Tiền Phong Những bức thư được viết tay nắn nót trong khoảng thời gian từ năm 1963 đến năm 1968, khi ông Mậu đang chiến đấu ở chiến trường ác liệt. Từng dòng chữ, từng câu thơ đều thể hiện tình yêu thương sâu sắc, nỗi nhớ nhung da diết và niềm hy vọng về ngày đoàn tụ của người lính trẻ dành cho hậu phương. Tình yêu qua những lá thư Sinh ra và lớn lên tại vùng quê Yên Mỹ (Hưng Yên), năm 1965, chàng trai trẻ Nguyễn Anh Mậu lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ Quân y Đoàn 559, thuộc một đơn vị vận tải Trường Sơn. Hành trang người lính trẻ mang theo là tình yêu dành cho cô gái mang tên Hoàng Thị Síu và quyết tâm chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, vì hạnh phúc đoàn tụ. Lá thư đầu tiên được viết cho bà Síu vào hồi 20h, ngày 13/4/1965, khi ông Mậu mới đặt chân đến đơn vị: "Chỉ biết đi, đi bộ đội, thế thôi, còn chẳng biết là đi đâu, đóng quân ở nơi nào..." Bước chân vào nơi chiến trường ác liệt, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh, nhưng người lính vẫn không hề nao núng. Lời ông nói với người yêu nhẹ nhàng, tự nhiên như một lẽ thường. Mỗi phong bì người lính vận tải gửi về đều có một địa chỉ hòm thư riêng, trên cung đường Trường Sơn huyền thoại nơi ông đi qua. Ảnh: Báo Tiền Phong Mỗi phong bì người lính vận tải gửi về đều có một địa chỉ hòm thư riêng, trên cung đường Trường Sơn huyền thoại nơi ông đi qua. Ảnh: Báo Tiền Phong Trải qua những nẻo đường hành quân gian khổ, ông Mậu luôn dành thời gian viết thư cho người yêu. Mỗi bức thư được gửi từ những địa danh khác nhau dọc theo chiến trường. Ông kể cho bà nghe về cuộc sống chiến trường đầy gian nan, thiếu thốn nhưng ấm áp tình đồng chí, đồng đội. Qua từng dòng thư, nỗi nhớ nhung da diết dành cho bà, cho quê hương và khát khao đoàn tụ dưới mái ấm gia đình luôn hiện hữu. Ngày 9/5/1965, từ miền đất Quảng Bình, lá thư mở đầu bằng tiếng gọi thân thương: “Síu em yêu quý! Qua bảy đêm không ngủ, vượt đủ mọi khó khăn anh đã tới nơi đây. Nơi đây họ sẽ giao quân để tất cả các đoàn xe quay về Hà Nội, anh thanh thản viết thư cho em”. Giữa mưa bom bão đạn, trong khói lửa chiến tranh tàn khốc, ông Mậu vẫn “thanh thản” gửi về những cánh thư đong đầy yêu thương và nỗi mong chờ tha thiết. Tình yêu của họ vẫn ươm mầm, nảy nở giữa bom đạn, không hề phai nhạt. Luôn ghi nhớ nhiệm vụ thiêng liêng bảo vệ Tổ quốc, nhưng ông Mậu không bao giờ quên người yêu tảo tần nơi hậu phương. Mỗi khi có thời gian, ông đều đặn viết thư cho bà Síu. Từng dòng chữ là lời thổ lộ nỗi nhớ nhung da diết, khát khao được đoàn tụ: "Síu ơi, anh tính bấm đốt ngón tay hàng ngày mong đợi tin em. Anh mong cho chiến tranh mau chóng kết thúc để chúng ta được sống gần nhau..." Sợ bà ở nhà buồn, ông Mậu luôn dặn dò: “Em vẫn phải đi chơi đây đó, xem phim ảnh và những gì giải trí cho tâm hồn thoải mái. Đừng trầm ngâm, đăm chiêu và buồn phiền. Nếu không thanh thản, sinh ốm đau thì lại khổ vì em phải sống một mình trong lúc xa anh”. Những lời dặn dò mộc mạc mà chan chứa yêu thương thể hiện sự quan tâm sâu sắc của ông dành cho người yêu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn