Những cô gái anh hùng
Lịch sử dân tộc không chi được viết bằng những chiến thăng lẫy lừng, mà còn được khắc sâu bằng tuổi xuân của những con người đã chọn đứng giữa lẵn ranh sinh từ. Có một thời như thể - thời của khói bom che kín bâu trời, của tiêng còi báo động xé ngang giác ngủ, của những chuyên xe đi mà không hẹn ngày vê. Người ta gọi đó là "thời hoa lửa" - bởi trong lửa đạn chiến tranh, những đóa hoa của lòng yêu nước vẫn nở rực rỡ đến tận cùng. Năm 1968, tại Ngã ba Đông Lộc, mười cô gái thanh niên xung phong tuôi đời chi mười tám, đôi mươi đã làm nhiệm vụ san lâp hô bom, giữ cho mạch máu giao thông trên tuyên chi viện không bị tắc nghẽn. Họ không trực tiếp cầm súng nơi chiến hào, nhưng mỗi nhát cuốc của họ là một lần đối diện với cái chết. Giữa vùng đất được mệnh danh là "tọa độ lửa", bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào, nghiễn nát cà đất đá lẫn con người. Họ còn rất trẻ. Ở cái tuổi ấy, đáng lẽ họ phải được sống trong những buổi chiều đầy năng, phải được mơ về tình yêu, về mái nhà nhỏ và những đứa con thơ. Nhưng chiến tranh đã buộc tuổi hai mươi phải trường thành sớm. Họ gác lại những ước mơ riêng tư đề chọn một ước mơ lớn hơn - ước mơ đất nước hòa bình. Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, một trận bom dữ dội đã trút xuống Đồng Lộc. Khi đất đá lắng xuống, cà mười cô gái đã vĩnh viễn nằm lại trong lòng đất mẹ. Họ ra đi mà chưa kịp sống trọn tuổi thanh xuân. Không một lời trăng trối dài dòng, chi còn lại sự hy sinh lặng lẽ. Nhưng chính sự lặng lẽ ây lại vang dội hơn bất kỳ tiếng nổ nào. Có người từng nói: chiến tranh là phép thử khắc nghiệt nhất đối với con người.
Lịch sử dân tộc không chi được viết bằng những chiến thăng lẫy lừng, mà còn được khắc sâu bằng tuổi xuân của những con người đã chọn đứng giữa lẵn ranh sinh từ. Có một thời như thể
- thời của khói bom che kín bâu trời, của tiêng còi báo động xé ngang giác ngủ, của những chuyên xe đi mà không hẹn ngày vê.
Người ta gọi đó là "thời hoa lửa" - bởi trong lửa đạn chiến tranh, những đóa hoa của lòng yêu nước vẫn nở rực rỡ đến tận cùng.
Năm 1968, tại Ngã ba Đông Lộc, mười cô gái thanh niên xung phong tuôi đời chi mười tám, đôi mươi đã làm nhiệm vụ san lâp hô bom, giữ cho mạch máu giao thông trên tuyên chi viện không bị tắc nghẽn. Họ không trực tiếp cầm súng nơi chiến hào, nhưng mỗi nhát cuốc của họ là một lần đối diện với cái chết. Giữa vùng đất được mệnh danh là "tọa độ lửa", bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào, nghiễn nát cà đất đá lẫn con người.
Họ còn rất trẻ. Ở cái tuổi ấy, đáng lẽ họ phải được sống trong những buổi chiều đầy năng, phải được mơ về tình yêu, về mái nhà nhỏ và những đứa con thơ. Nhưng chiến tranh đã buộc tuổi hai mươi phải trường thành sớm. Họ gác lại những ước mơ riêng tư đề chọn một ước mơ lớn hơn - ước mơ đất nước hòa bình.
Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, một trận bom dữ dội đã
trút xuống Đồng Lộc. Khi đất đá lắng xuống, cà mười cô gái đã vĩnh viễn nằm lại trong lòng đất mẹ. Họ ra đi mà chưa kịp sống trọn tuổi thanh xuân. Không một lời trăng trối dài dòng, chi còn lại sự hy sinh lặng lẽ. Nhưng chính sự lặng lẽ ây lại vang dội hơn bất kỳ tiếng nổ nào.
Có người từng nói: chiến tranh là phép thử khắc nghiệt nhất đối với con người.



