NHỮNG CON NGƯỜI Ở LẠI – GIỮ LẤY ĐẤT VÀ GIỮ LẤY NGƯỜI
Trong suốt những năm chiến tranh ác liệt sau 1960, tài liệu Suối Đá không chỉ nhắc đến các trận đánh hay những cuộc hành quân lớn, mà còn phản ánh một điều quan trọng hơn: đó là sự bám trụ của con người trên chính mảnh đất của mình. Khi các cuộc hành quân của Mỹ – ngụy như Attelboro và Junction City được triển khai vào khu vực căn cứ Dương Minh Châu, Suối Đá trở thành một phần của địa bàn chịu sức ép trực tiếp.
Trong bối cảnh đó, lực lượng tại chỗ không rút lui hoàn toàn mà vẫn duy trì sự hiện diện. Du kích địa phương phối hợp với bộ đội chủ lực, không chỉ trong chiến đấu mà còn trong việc giữ dân, bảo vệ cơ sở. Những hoạt động này không được mô tả chi tiết từng trận đánh, nhưng lại xuất hiện trong tài liệu như một phần liên tục của quá trình chống càn.
Đáng chú ý là sự tồn tại của tổ du kích thiếu niên hoạt động bí mật tại Suối Đá, gồm Lê Văn Hồng, Dương Văn Minh, Lê Văn Đấu, do ông Lẫm phụ trách. Việc những thiếu niên tham gia vào lực lượng cho thấy phong trào không dừng lại ở một thế hệ, mà đã lan xuống lớp trẻ. Trong hoàn cảnh chiến tranh, việc tổ chức một lực lượng như vậy không chỉ là bổ sung nhân lực mà còn là cách giữ mạch nối lâu dài của phong trào.
Song song với lực lượng vũ trang là vai trò của nhân dân. Tài liệu nhiều lần nhắc đến việc người dân tham gia nuôi giấu cán bộ, cung cấp lương thực, làm dân công, giữ liên lạc. Không có tên từng người, không có câu chuyện riêng lẻ, nhưng chính sự lặp lại của những chi tiết ấy qua các giai đoạn cho thấy đây là một lực lượng không thể thiếu.
Trong chiến tranh, có những người trực tiếp cầm súng, nhưng cũng có những người không ra trận mà vẫn góp phần quyết định. Một bữa cơm, một chỗ trú, một đường dây liên lạc – tất cả đều trở thành yếu tố giữ cho phong trào tồn tại. Suối Đá trong tài liệu không chỉ là nơi có chiến sự, mà còn là nơi có một hệ thống con người cùng tham gia vào cuộc đấu tranh theo nhiều cách khác nhau.



