Bài viết

Những cựu chiến binh thầm lặng

Hải Phòng15/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Vạt đồi yên nghỉ bao đồng đội. Hương khói đừng quên nấm mộ nào"… Bom đạn và những tiếng súng đã đi qua, có những trái tim quả cảm đã ở lại, hòa vào lòng đất mẹ, có những người còn may mắn sống sót trở về, không chỉ mang trong mình dấu vết của chiến tranh mà còn đau đáu nỗi niềm đi tìm hài cốt của đồng đội, hay lặng thầm góp sức xây dựng cho Tổ quốc đẹp giàu.

sau khi "gác tay súng", ông Nguyễn Hữu Nghĩa, sĩ quan cán bộ tác chiến của Trung đoàn 280 Công binh Quân khu 5 đã tích cực tham gia sản xuất, phát triển kinh tế gia đình, cũng như góp phần tạo công ăn việc làm cho bà con xung quanh.

Chia sẻ với phóng viên, ông Nghĩa cho biết, quê ông ở huyện Tuy Hòa 1, tỉnh Phú Yên. Cũng như tất cả thanh niên cùng thời, ông tham gia quân đội từ những năm 1975 và đến 1979, ông sang Campuchia rồi công tác tại đây 10 năm. Đến tháng 11/1988 ông trở về địa phương với sức khỏe của thương binh hạng 4/4 và bệnh binh hạng 2/3.

Khi trở về địa phương lập nghiệp ông gặp rất nhiều khó khăn, sức khỏe đi xuống, cuộc sống phải gây dựng lại từ đầu. Ông quyết định về tỉnh Khánh Hòa lập nghiệp với ý chí, nghị lực của người lính bộ đội cụ Hồ "tàn nhưng không phế".

Ông Nguyễn Hữu Nghĩa đã nỗ lực khắc phục, vượt qua mọi khó khăn để làm giàu, phát triển kinh tế, với quan điểm không ngồi chờ chế độ chính sách hỗ trợ của Nhà nước, với tinh thần luôn chủ động, cộng với bản lĩnh của người lính quân đội nhân dân Việt Nam "khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng", từ khó khăn, gian khổ mà trưởng thành...

Với ông Nghĩa, những khó khăn này chỉ là việc nhỏ, đã là người lính dù trong thời chiến hay thời bình cũng đều phải sẵn sàng "tác chiến, thích nghi và thức thời".

"Bàn tay ta làm nên tất cả/Có sức người sỏi đá cũng thành cơm. Vì vậy vợ chồng tôi đã tìm mọi nguồn lực để vừa phát triển kinh tế, vừa làm sao cho phù hợp với điều kiện sức khỏe của mình. Sau khi ra Khánh Hòa sinh sống, tôi cùng vợ đã tập trung phát triển ngành cơ giới nặng. Từ đó đến nay tôi cũng đã trải qua nhiều nghề nghiệp khác nhau để thích nghi với điều kiện, thời cuộc. Sau 30 năm, tôi cũng đã hái được trái ngọt khi là chủ của một doanh nghiệp nhỏ của huyện Ninh Hòa, vừa kinh doanh khách sạn nghỉ dưỡng, vừa phát triển sản xuất nông nghiệp", ông Nguyễn Hữu Nghĩa chia sẻ thêm.

Trước đây ông Nghĩa cùng gia đình đã có khoảng 10 năm phát triển ngành cơ giới nặng. Thời điểm đó ngành nghề này rất phát triển, doanh nghiệp của ông cho thu nhập hàng trăm triệu đồng/tháng, với lượng công nhân lên đến 50 người. Nhưng, do sức khỏe yếu dần nên ông chuyển sang làm kinh doanh dịch vụ lưu trú, đầu tư vào mảng khách sạn nghỉ dưỡng.

Ngoài ra, ông Nguyễn Hữu Nghĩa còn đầu tư vào khu trang trại chăn nuôi, trồng trọt có diện tích khoảng 5.000 m2, với nhiều loại cây, con phong phú, đa dạng, mang lại thu nhập khá. Nhờ vậy mà ông đã nuôi 3 người con ăn học đầy đủ, có công ăn việc làm ổn định, đồng thời tạo việc làm cho người dân địa phương.

Thành quả của những người lính phục viên trở về quê hương lập nghiệp như ông Nguyễn Hữu Nghĩa đã góp phần tiếp tục xây dựng đất nước, Tổ quốc ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những cựu chiến binh thầm lặng | Câu chuyện thời hoa lửa