Những đóa hoa bất tử
Có những tọa độ trên bản đồ Việt Nam không chỉ được đánh dấu bằng địa danh,mà được khắc ghi bằng máu và nước mắt. Ngã ba Đồng Lộc những năm 1968 là nơi như thế- một “túi bom” khổng lồ nơi bầu trời luôn rực cháy một màu đỏ khét lẹt. Giữa cái nắng cháy da thịt của dãy đất miền Trung và tiếng rít xé lòng của phản lực Mỹ, có một huyền thoại về mười đóa hoa hồng mang trái tim bất tử. Họ không cầm súng chỉ cầm cuốc xẻng, nhưng đã dùng cả thanh xuân để viết lên một chương sử chân thật nhất về lòng yêu nước của thế hệ xẻ dọc Trường Sơn. Tại "túi bom" Ngã ba Đồng Lộc, tiểu đội 4 gồm 10 cô gái do chị Võ Thị Tần làm tiểu đội trưởng luôn túc trực với tinh thần: "Máu có thể đổ, nhưng đường không thể tắc". Cuộc sống của họ là những ngày dài phơi mình dưới nắng cháy gió Lào, ăn ngủ cùng bụi đường và khói thuốc súng. Dù cái chết cận kề, họ vẫn giữ nét hồn nhiên của tuổi đôi mươi, chia nhau chiếc gương sứt để tết tóc hay cùng hát vang át tiếng máy bay gầm rú.Nhiệm vụ của các chị là đo đếm hố bom và san lấp mặt đường ngay sau mỗi trận oanh tạc. Với cuốc, xẻng và lòng dũng cảm phi thường, những cô gái mảnh mai ấy đã vần hàng tấn đất đá để thông đường cho đoàn xe chi viện vào Nam. Có những lúc, họ phải đứng làm "cọc tiêu sống", dùng chính thân mình giữa làn bom đạn để hướng dẫn xe đi đúng lối, không sa vào hố bom nổ chậm. Vào lúc 16 giờ 30 phút, khi đang gấp rút lấp hố bom để thông đường cho xe qua, một loạt bom tọa độ bất ngờ dội xuống. Một quả bom định mệnh đã rơi trúng cửa hầm nơi các chị trú ẩn. Sau tiếng nổ xé trời, cả trận địa lặng đi. Đồng đội điên cuồng đào bới nhưng phép màu đã không xảy ra. Chín người được tìm thấy ngay sau đó, riêng chị Cúc đến ngày thứ ba mới tìm thấy trong tư thế ngồi dưới hầm sâu, tay vẫn cầm chiếc cuốc gãy. Mười cô gái hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, người nhỏ nhất mới chỉ 17 tuổi. Họ nằm lại trong lòng đất mẹ, hóa thân thành những đóa hoa bất tử, giữ cho mạch máu giao thông của Tổ quốc không bao giờ ngừng chảy. Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, hóa thân thành những đóa hoa bất tử giữa lòng đất mẹ. Sự hy sinh của các chị là biểu tượng rực rỡ nhất cho tinh thần yêu nước, nhắc nhở thế hệ hôm nay luôn trân trọng giá trị của hòa bình và biết ơn sâu sắc những người đã dâng hiến cả thanh xuân cho Tổ quốc.



