Bài viết

Những đóa hoa bất tử trên cung đường lửa

Bài viết là những dòng hồi ức sống động về thời con gái "vừa đi vừa hát" giữa mưa bom bão đạn của bác Nguyễn Thị Xuân – cựu TNXP tuyến đường Trường Sơn. Qua câu chuyện về những đêm phá bom, san đường cho xe qua, chúng ta thấy được một "thế hệ vàng" đã dâng hiến thanh xuân cho sự nghiệp thống nhất đất nước với tinh thần: "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước / Mà lòng phơi phới dậy tương lai".

Hà Tĩnh22/08/2026Liên chi Đoàn khoa Cơ khí (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp - ĐHTN )2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mở đầu: Ký ức trong chiếc hòm gỗ cũ

Trong căn nhà nhỏ nằm sâu trong con ngõ tĩnh mịch, bác Xuân đón tôi bằng nụ cười hiền hậu của một người đã đi qua đủ mọi thăng trầm cuộc đời. Trên tay bác là chiếc hòm gỗ cũ kỹ – nơi lưu giữ những kỷ vật thiêng liêng nhất: một chiếc lược làm từ xác máy bay, một cuốn sổ tay ố vàng và tấm huy hiệu TNXP đã sờn màu. Bác bảo: "Mỗi lần chạm vào những thứ này, bác lại thấy mình như đang đứng giữa rừng già Trường Sơn, nghe tiếng bom nổ vang trời và tiếng cười trong trẻo của đồng đội."

Chương 1: Tuổi đôi mươi gác bút nghiên, lên đường

Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, cô thiếu nữ Nguyễn Thị Xuân khi ấy vừa tròn 18 tuổi, đang là sinh viên sư phạm. Nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, bác đã viết đơn tình nguyện bằng máu để gia nhập lực lượng TNXP.

"Lúc đó, gia đình bác neo người, bố mẹ không nỡ để con gái đi vào nơi hòn tên mũi đạn. Nhưng nhìn bạn bè trang lứa ai cũng hăng hái, bác không cam tâm ngồi yên trên ghế nhà trường," bác Xuân bồi hồi nhớ lại. Ngày lên đường, hành trang của bác chỉ có một bộ quần áo bám bụi, một tâm hồn lãng mạn và niềm tin sắt đá rằng ngày chiến thắng không còn xa.

Chương 2: Ngã ba Đồng Lộc – "Tọa độ chết" và những đêm không ngủ

Đơn vị của bác Xuân được điều động về tuyến lửa khu IV, trọng điểm là những cung đường huyết mạch nối liền hậu phương với tiền tuyến miền Nam. Công việc của các cô gái TNXP khi ấy là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe vận tải và trực chiến phá bom nổ chậm.

Bác kể về những đêm "đánh đu với tử thần". Khi máy bay địch vừa dứt đợt oanh tạc, khi khói bom còn chưa kịp tan, những bóng áo xanh đã lao ra mặt đường. Họ dùng tay, dùng cuốc xẻng san lấp đất đá để thông đường cho đoàn xe ra tiền tuyến trước khi trời sáng. Có những lúc, để dẫn đường cho xe qua trong đêm tối không được bật đèn, các cô gái đã mặc áo trắng làm "cọc tiêu sống", đứng giữa làn đạn để làm dấu cho tài xế.

"Có những trận bom, đất đá vùi lấp cả căn hầm. Khi anh em bới lên, có người chỉ còn lại mái tóc dài... đau xót lắm cháu ạ. Nhưng không ai chùn bước, người này ngã xuống, người kia lại cầm xẻng đứng lên," giọng bác nghẹn lại khi nhắc về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại ở tuổi thanh xuân đẹp nhất.

Chương 3: Tình yêu và tinh thần lạc quan giữa đại ngàn

Dù đối mặt với cái chết cận kề, nhưng tâm hồn của những người trẻ tuổi ấy vẫn tràn đầy sự lạc quan. Bác kể cho tôi nghe về những buổi tối văn nghệ "cây nhà lá vườn" dưới hầm chữ A, những lá thư tay viết vội gửi về quê nhà, và cả những rung động đầu đời chớm nở giữa chiến trường.

Chính tình đồng đội, tình yêu quê hương đã trở thành thứ vũ khí mạnh mẽ nhất giúp họ vượt qua cơn sốt rét rừng hành hạ, vượt qua cái đói, cái rét và cả sự tàn khốc của bom hóa học. Họ sống và chiến đấu bằng một lý tưởng cao đẹp: "Đời mình là một khúc quân hành".

Chương 4: Trở về với đời thường – "Tàn nhưng không phế"

Sau ngày 30/4/1975, bác Xuân trở về với đôi vai gầy và những vết thương trên cơ thể do mảnh bom để lại. Những năm tháng hậu chiến đầy khó khăn, bác vừa nuôi con, vừa tham gia các hoạt động xã hội tại địa phương. Dù sức khỏe giảm sút do ảnh hưởng của chất độc da cam, bác vẫn luôn là tấm gương sáng về sự nỗ lực và ý chí vươn lên.

Hiện tại, bác là thành viên tích cực của Hội Cựu TNXP, thường xuyên đi thăm hỏi những đồng đội có hoàn cảnh khó khăn và kể chuyện truyền thống cho thế hệ trẻ. Bác nói: "Bác sống được đến ngày hôm nay là nhờ sự che chở của đồng đội. Mỗi việc bác làm bây giờ đều là để trả ơn những người đã nằm lại."

Kết luận: Ngọn lửa truyền nối cho mai sau

Cuộc trò chuyện với bác Xuân đã để lại trong tôi những dư ba sâu sắc. Tôi nhận ra rằng, hòa bình mà chúng ta đang có hôm nay được xây dựng từ xương máu và thanh xuân của những con người bình dị nhưng vô cùng vĩ đại như bác.

Lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách, nó hiện hữu trong những vết sẹo trên tay bác, trong ánh mắt tự hào khi kể về đoàn xe ra trận. Là thế hệ đi sau, chúng con xin nghiêng mình trước sự hy sinh của các bác. Câu chuyện của bác Xuân sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm và soi sáng con đường của thế hệ trẻ hôm nay, để chúng con biết sống có trách nhiệm hơn với Tổ quốc và nhân dân.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn