NHỮNG ĐOÀN XE KHÔNG ĐÈN TRÊN CỔNG TRỜI
Nhân chứng kể lại: Bác Nguyễn Văn Lợi (Cựu lái xe Trường Sơn, Tiểu đoàn 101)
Lái xe trên đường Trường Sơn thời bấy giờ là một cuộc đấu trí với cái chết. Địch đánh phá tọa độ, thả bom từ trường, dùng máy bay C-130 bắn đạn pháo 40mm như vãi chấu. Để đảm bảo bí mật, chúng tôi phải lái xe hoàn toàn trong bóng tối, hoặc chỉ dùng "đèn gầm" (một loại đèn tự chế soi sát mặt đường).
Đêm ấy, tôi lái xe chở đạn qua đèo Phu La Nhích - nơi được mệnh danh là "Cổng trời". Mưa rừng tầm tã, đường trơn như mỡ, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu thăm thẳm. Bất ngờ, máy bay địch phát hiện ra tiếng máy nổ và thả pháo sáng rực trời. Tôi phải tắt hết đèn, lao xe theo quán tính.
Đúng lúc ấy, ở mép vực, tôi thấy một bóng người nhỏ bé đang vẫy chiếc khăn rằn trắng. Đó là cô gái giao liên thanh niên xung phong đứng làm "cọc tiêu sống". Cô đứng ngay sát mép vực, mặc kệ bom nổ quanh mình, dùng chiếc khăn trắng để chỉ đường cho xe tôi lách qua đoạn cua hiểm hóc nhất.
Khi xe đã an toàn qua dốc, tôi nhìn lại qua gương chiếu hậu, bóng cô gái vẫn đứng đó giữa ánh pháo sáng vàng vọt. Những "cọc tiêu sống" thời hoa lửa ấy chính là những thiên thần hộ mệnh, dùng chính tính mạng mình để soi đường cho những chuyến xe mang theo hy vọng của cả miền Nam ra trận.



