Cựu chiến binh

NHỮNG HOA LỬA TRÊN BẦU TRỜI - NDC

Năm ấy, tôi mới mười sáu tuổi, sống cùng gia đình trong một ngôi làng nhỏ. Chiến tranh đã lan đến quê tôi, nhưng lúc đó tôi vẫn còn quá nhỏ để hiểu hết sự khốc liệt của nó. Cho đến một đêm… Hôm đó, cả nhà tôi đang ngủ thì tiếng còi báo động vang lên. Mẹ tôi hốt hoảng gọi mọi người dậy, kéo tôi chạy ra hầm trú ẩn. Tim tôi đập thình thịch, tay run lên vì sợ. Rồi bầu trời sáng rực. Những vệt sáng đỏ rơi xuống như những bông hoa nở giữa đêm đen. Tôi đã từng nghĩ chúng thật đẹp… cho đến khi tiếng

Hà Tĩnh10/04/2026DƯƠNG VĂN ANH (trường THPT NGUYỄN ĐỔNG CHI - ĐÔNG KINH)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, tôi mới mười sáu tuổi, sống cùng gia đình trong một ngôi làng nhỏ. Chiến tranh đã lan đến quê tôi, nhưng lúc đó tôi vẫn còn quá nhỏ để hiểu hết sự khốc liệt của nó.

Cho đến một đêm…

Hôm đó, cả nhà tôi đang ngủ thì tiếng còi báo động vang lên. Mẹ tôi hốt hoảng gọi mọi người dậy, kéo tôi chạy ra hầm trú ẩn. Tim tôi đập thình thịch, tay run lên vì sợ.

Rồi bầu trời sáng rực.

Những vệt sáng đỏ rơi xuống như những bông hoa nở giữa đêm đen. Tôi đã từng nghĩ chúng thật đẹp… cho đến khi tiếng nổ vang lên.

Mặt đất rung chuyển. Căn hầm chật chội đầy tiếng khóc. Tôi ôm chặt lấy mẹ, không dám buông.

Khi tiếng bom ngớt dần, chúng tôi bước ra ngoài. Trước mắt tôi là cảnh tượng chưa từng thấy: ngôi làng cháy rực, khói bay mù mịt. Những mái nhà quen thuộc giờ chỉ còn là đống tro tàn.

Tôi đứng lặng. Mọi thứ như sụp đổ trước mắt.

Người hàng xóm mà tôi vẫn thường sang chơi… đã không còn nữa.

Từ đêm đó, tôi không còn thấy những “hoa lửa” là đẹp nữa. Tôi chỉ thấy sợ — và đau.

Chiến tranh qua đi, tôi lớn lên, lập gia đình, sống một cuộc đời bình thường như bao người khác. Nhưng mỗi khi nghe tiếng nổ lớn, hay nhìn thấy pháo hoa, tim tôi vẫn chợt thắt lại.

Vì tôi nhớ.

Nhớ về những “hoa lửa” năm xưa — những bông hoa không mang lại niềm vui, mà mang theo mất mát.

Tôi kể lại câu chuyện của mình để con cháu hiểu rằng:
cuộc sống yên bình hôm nay không phải là điều hiển nhiên.

Nó được đánh đổi bằng cả một thời hoa lửa.

Và tôi — Trần Thị Lan — là người đã tận mắt chứng kiến điều đó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn