Những Khoảng Trời Con Gái
Câu chuyện về Tiểu đội 4 thuộc Đại đội 552 thanh niên xung phong tại ngã ba Đồng Lộc — nơi 10 cô gái tuổi mười chín đôi mươi đã dùng đôi tay và máu xương của mình để giữ vững mạch máu giao thông cho những chuyến xe vào Nam.
Vào những năm 1968, ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) trở thành một "tọa độ chết". Đây là yết quản giao thông huyết mạch, nơi mọi tuyến đường chi viện từ Bắc vào Nam đều phải đi qua. Chính vì thế, đế quốc Mỹ đã tập trung không biết bao nhiêu bom đạn, ngày đêm dội xuống mảnh đất nhỏ bé này hòng chặt đứt sự chi viện của hậu phương cho tiền tuyến. Đất đá bị xới lên từng tấc, không một ngọn cỏ nào có thể mọc nổi.
Giữa "chảo lửa" ấy, có một tiểu đội thanh niên xung phong gồm 10 cô gái trẻ do chị Võ Thị Tần làm Tiểu đội trưởng. Tuổi đời của họ mới chỉ từ 17 đến 24. Ban ngày họ ẩn nấp dưới hầm, cứ bom vừa dứt, khói chưa kịp tan là họ lại lao ra mặt đường, dùng cuốc, xẻng, và cả tay trần để san lấp hố bom, rà phá bom nổ chậm, dẫn đường cho những đoàn xe chở hàng ra tiền tuyến.
Họ hồn nhiên, yêu đời giữa làn mưa bom bão đạn. Lúc ngớt tiếng bom, căn hầm nhỏ lại rộn rã tiếng cười, tiếng trêu đùa nhau, họ chia nhau từng hớp nước, nhường nhau chiếc lược chải đầu, và cùng nhau hát những bài ca yêu nước.
Ngày 24 tháng 7 năm 1968, một ngày nắng cháy da cháy thịt. Khoảng 4 giờ rưỡi chiều, trận bom thứ 15 trong ngày trút xuống Đồng Lộc. Nhận lệnh gấp, tiểu đội 4 của chị Tần lại lao ra trận địa để nhanh chóng san lấp hố bom, thông đường cho đoàn xe sắp qua.
Giữa lúc các chị đang hối hả làm việc, một tốp máy bay phản lực Mỹ bất ngờ quay lại, lao thục mạng xuống và trút một loạt bom mù quáng. Một quả bom rít lên, rơi trúng ngay sát căn hầm nơi các chị đang đứng để lánh tạm.
Một tiếng nổ xé toạc đất trời. Mặt đất rung chuyển, khói bụi mịt mù phủ kín không gian.
Khi khói bom vừa tan, đồng đội từ các phía lao đến, điên cuồng dùng tay, dùng xẻng bới đất tìm các chị. Họ vừa khóc, vừa gọi tên từng người: "Tần ơi! Cúc ơi! Nhỏ ơi! Xuân ơi!..." Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng đến nghẹt thở của núi rừng. Đất đá của ngã ba Đồng Lộc đã ôm trọn vào lòng 10 người con gái trẻ.
Người ta tìm thấy chị Tần, chị Xuân, chị Hà... lần lượt chín người. Riêng chị Hồ Thị Cúc, đồng đội phải tìm kiếm đến ngày thứ ba mới thấy chị nằm sâu trong lòng đất, tay vẫn ôm chặt chiếc cuốc, như thể chị vẫn đang trong tư thế sẵn sàng ra mặt đường phá bom.
10 cô gái thanh niên xung phong đã ngã xuống khi mái tóc còn xanh, khi bao ước mơ tuổi trẻ, bao lời hẹn ước tình yêu còn dang dở. Họ ra đi, nhưng mạch máu giao thông tại ngã ba Đồng Lộc chưa bao giờ bị ngắt quãng. Máu của các chị đã hòa vào đất đá, hóa thành những đóa hoa bất tử, kiên cường tỏa hương cho đến vạn đời sau.



