Những lần chạm vào cái chết-NDC
rong nhật ký, có những đoạn viết rất ngắn, nhưng ám ảnh: “Hôm nay bom rơi gần đội hình. Đất tung lên như sóng.”
Trong nhật ký, có những đoạn viết rất ngắn, nhưng ám ảnh:
“Hôm nay bom rơi gần đội hình. Đất tung lên như sóng.”
Không ai biết trước được khi nào mình là mục tiêu. Có những lúc anh và đồng đội phải nằm ép xuống đất, không dám cử động, nghe tiếng bom nổ rung cả ngực.
Sau mỗi trận như vậy, người còn sống lại đứng dậy, phủi đất, rồi đi tiếp – như thể chưa có gì xảy ra.
Nhưng thực ra, ai cũng hiểu: mỗi lần như vậy là một lần ranh giới giữa sống và chết bị xóa nhòa.



