NHỮNG LIỆT SĨ HY SINH Ở THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ
Quảng Trị mùa hè năm 1972, trời không có gió, chỉ có hơi nóng hầm hập của thuốc súng và mùi máu tươi bốc lên từ gạch vụn. Thành Cổ - cái túi bom của nhân loại - cứ mỗi phút lại oằn mình nhận hàng trăm quả pháo, biến xương máu con người thành thứ vữa xây nên hình hài của đất nước.
Giữa tọa độ chết ấy, Lâm, chiến sĩ thông tin, đang bò trườn qua bãi dây thép gai đã đứt nát. Đường dây điện đàm nối từ hầm chỉ huy ra tiền tiêu bị pháo cày tung. Liên lạc đứt, pháo ta mất "mắt", anh em trên chốt bị cô lập giữa vòng vây. Một loạt đại liên từ xe tăng địch quét qua, găm thẳng vào ngực Lâm. Anh khựng lại, máu trào ra môi, đôi tay run rẩy cố níu lấy hai đầu dây đồng. Sức tàn lực kiệt, anh không còn đủ sức để thắt nút nối. Trong cơn mê sảng cuối cùng, Lâm dùng răng cắn chặt hai đầu dây, để dòng điện chạy qua cơ thể mình. Tín hiệu thông suốt, pháo ta bắt đầu dập xuống trận địa địch đúng lúc Lâm nhắm mắt. Anh nằm đó, lặng lẽ hóa thành một nhịp cầu sống.Cách đó không xa, tại mâm pháo cao xạ đã sứt mẻ, Bình đang một mình trụ vững. Một quả pháo 175mm "vua chiến trường" rơi trúng cửa hầm. Tiếng nổ đanh gọn hất văng anh vào bức tường thành rêu phong. Khói tan, đôi chân Bình đã bị đá đè nát, máu nhuộm đỏ màu cỏ úa dưới chân. Khi toán lính dù địch ập tới với hy vọng bắt sống một pháo thủ, Bình chỉ mỉm cười, ánh mắt rực lên niềm kiêu hãnh. Anh rút chốt quả lựu đạn cuối cùng, ôm chặt vào ngực. Một tiếng nổ vang rền, Bình tan vào đất mẹ, không để lại cho kẻ thù dù chỉ là một mảnh áo trấn thủ.Ở phía cổng Tây, Dũng – người lính trinh sát – đang kẹt trong một trận giáp lá cà tàn khốc. Đạn hết, lưỡi lê gãy, Dũng bị một vết chém sâu hoắm ở mạn sườn, máu chảy xối xả làm ướt sũng vạt áo. Tên địch to lớn lăm lăm mũi dao lao tới, Dũng gầm lên một tiếng như mãnh thú, dồn hết tàn lực của người con trai tuổi đôi mươi, dùng đôi tay không đầy máu khóa chặt cổ đối phương, quật ngã nó xuống đống gạch đổ nát. Anh dùng chính sức nặng cơ thể mình để kết liễu kẻ thù trước khi ngã gục.Đêm ấy, Thạch Hãn nước cuộn đỏ. Những người lính nằm xuống khi tuổi đời mới chỉ mười chín, đôi mươi. Họ hy sinh trong những tư thế khác nhau, nhưng cùng một lời thề sắt son với mảnh đất này. Thành Cổ hôm nay cỏ xanh non tơ đến rợn người, bởi dưới lớp cỏ ấy là xương, là thịt, là những sợi dây điện đàm bằng máu và những trái tim chưa bao giờ ngừng đập vì Tổ quốc.Nguồn: Cựu chiến binh Bùi Thanh Hoài



