Những mất mát lớn lao của Mẹ Đặng Thị Bảy
Những mất mát lớn lao của Mẹ Đặng Thị Bảy
Trong những trang sử vàng chói lọi của dân tộc Việt Nam, bên cạnh hình ảnh những chiến sĩ hiên ngang ngoài mặt trận, còn có những "pháo đài" thầm lặng nhưng vô cùng kiên cường nơi hậu phương. Đó chính là những người Mẹ Việt Nam Anh hùng. Tại mảnh đất Long An giàu truyền thống cách mạng, có một người mẹ đã dành cả cuộc đời mình để hy sinh, chịu đựng mọi đau thương vì độc lập của Tổ quốc. Đó chính là Mẹ Đặng Thị Bảy – biểu tượng cao đẹp của lòng kiên trung và đức hy sinh vô bờ bến.
Mẹ Đặng Thị Bảy sinh ra và lớn lên trong thời kỳ đất nước ta bị giày xéo bởi gót giày xâm lược. Cuộc đời mẹ là một bản hùng ca đầy nước mắt nhưng cũng rất đỗi tự hào. Gia đình mẹ vốn là một gia đình giàu truyền thống yêu nước. Chồng mẹ là liệt sĩ Nguyễn Văn Chưởng, người đã hiến dâng tuổi thanh xuân và máu xương cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Nỗi đau mất chồng chưa nguôi, mẹ lại tiếp tục tiễn đưa những người con của mình lên đường chiến đấu. Trong số ba người con của mẹ, liệt sĩ Ngô Thành Ngọc (anh Hai) đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại niềm tiếc thương vô hạn trong lòng người mẹ già. Hai người con còn lại là cô Nguyễn Thị Thu Vân và chú Nguyễn Thành Nam vẫn luôn ở bên cạnh, cùng mẹ gánh vác việc gia đình và chăm lo hương hỏa cho những người đã khuất.
Mất mát là thế, đau thương là thế, nhưng mẹ Đặng Thị Bảy chưa bao giờ gục ngã. Trái lại, mẹ đã biến những giọt nước mắt thành ý chí sắt đá. Mẹ không chỉ là hậu phương vững chắc mà còn trực tiếp tham gia vào cuộc kháng chiến. Dưới mái nhà đơn sơ của mình, mẹ đã bí mật nuôi giấu cán bộ, bảo vệ các cơ sở cách mạng quan trọng. Mẹ chính là cầu nối, là người vận động chị em phụ nữ trong xóm cùng tham gia đấu tranh, tiếp tế cho bộ đội. Trong những năm tháng ác liệt ấy, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ trong gang tấc, nhưng mẹ vẫn kiên định với lý tưởng: “Giặc còn thì mình còn đánh, còn sống là còn góp sức”. Câu nói ấy của mẹ không chỉ là lời thề mà còn là kim chỉ nam cho mọi hành động, là nguồn động lực to lớn cho các chiến sĩ và nhân dân địa phương.
Với những đóng góp và hy sinh to lớn ấy, mẹ đã được Đảng và Nhà nước trao tặng nhiều danh hiệu cao quý như Huân chương Kháng chiến hạng Ba, Huân chương Vì sự nghiệp giải phóng phụ nữ cùng nhiều bằng khen khác. Nhưng có lẽ, phần thưởng lớn nhất đối với mẹ chính là sự tự do của Tổ quốc và sự trưởng thành của con cháu.
Là một học sinh của trường TH & THCS Long An, mỗi khi nhắc đến tên mẹ Đặng Thị Bảy, lòng em lại dâng trào một niềm kính trọng và biết ơn sâu sắc. Hình ảnh mẹ chính là tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước để chúng em soi vào. Thế hệ trẻ chúng em hôm nay được sống trong hòa bình, được cắp sách đến trường, tất cả là nhờ vào sự đánh đổi bằng máu và nước mắt của những người mẹ, người anh đi trước như gia đình mẹ Bảy.
Em tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức để trở thành con ngoan trò giỏi. Đó chính là hành động thiết thực nhất để tri ân mẹ, tri ân những anh hùng đã ngã xuống. Mẹ Đặng Thị Bảy sẽ mãi mãi là "người mẹ của những anh hùng", là hình bóng cao cả in đậm trong trái tim mỗi người con Long An.



