NHỮNG NĂM THÁNG HOA LỬA - NĐC
Tôi siết chặt tay anh, nước mắt hòa với bùn đất. Chiến tranh đã cướp đi nhiều người, nhưng cũng dạy chúng tôi biết yêu thương nhau hơn bao giờ hết. Sau nhiều ngày chiến đấu gian khổ, chúng tôi nghe tin chiến thắng Chiến dịch Điện Biên Phủ. Lúc đó, không ai nói nên lời. Chỉ có những giọt nước mắt lặng lẽ rơi.
Ngày lên đường nhập ngũ, mẹ tôi không có gì cho ngoài một chiếc khăn vải cũ. Bà chỉ dặn:
‘Đi giữ nước, ráng giữ mình…’
Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng chiến tranh.
Những ngày đầu vào bộ đội, tôi mới hiểu hết sự gian khổ. Chúng tôi hành quân xuyên rừng, băng suối, ăn cơm độn sắn, ngủ dưới tán cây. Quần áo rách thì vá, giày dép không có thì đi chân đất.
Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất… không phải là cái đói, cái rét, mà là tình đồng đội.
Tôi còn nhớ một đêm ở chiến khu gần Việt Bắc, trời lạnh buốt. Trong tổ tôi có một đồng chí trẻ, người gầy yếu, run lên vì rét.
Tôi lặng lẽ cởi chiếc áo trấn thủ của mình, khoác cho cậu.
Cậu ngạc nhiên hỏi:
‘Anh không lạnh à?’
Tôi chỉ cười:
‘Anh quen rồi.’
Thực ra, tôi lạnh đến tê người.
Vài tuần sau, trong một trận đánh ác liệt, tôi bị thương ở chân. Không thể tự đi, tôi nằm lại phía sau.
Chính người đồng đội ấy đã quay lại, cõng tôi vượt qua quãng rừng dài để về nơi an toàn.
Khi đặt tôi xuống, cậu nói:
‘Chiếc áo hôm trước… hôm nay em trả lại.’
Nghe câu đó, tôi không nói nên lời.
Chiến tranh là vậy, những điều nhỏ bé lại trở thành nghĩa tình lớn lao.
Những năm 1953–1954, chiến sự ngày càng ác liệt. Đơn vị tôi được lệnh tham gia chiến dịch lớn tại Điện Biên.
Chúng tôi hành quân suốt nhiều ngày đêm. Đường núi hiểm trở, gùi đạn, tải lương, ai cũng kiệt sức nhưng không ai bỏ cuộc.
Có những hôm, cả tiểu đội chỉ còn một bi đông nước. Nhưng tất cả đều nhường cho người bị thương hoặc người yếu hơn.
Trong một trận đánh, tôi chứng kiến một đồng đội bị thương nặng. Anh vẫn nắm tay tôi, dặn:
‘Còn sống… thì đánh tiếp…’
Rồi anh ra đi.
Tôi siết chặt tay anh, nước mắt hòa với bùn đất.
Chiến tranh đã cướp đi nhiều người, nhưng cũng dạy chúng tôi biết yêu thương nhau hơn bao giờ hết.
Sau nhiều ngày chiến đấu gian khổ, chúng tôi nghe tin chiến thắng Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Lúc đó, không ai nói nên lời. Chỉ có những giọt nước mắt lặng lẽ rơi.
Chúng tôi hiểu rằng, chiến thắng ấy không chỉ đến từ súng đạn, mà còn từ biết bao hy sinh thầm lặng – từ người lính ngoài mặt trận, đến người dân nơi hậu phương.
Giờ đây, chiến tranh đã lùi xa.
Mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn thấy như mới hôm qua.
Những năm tháng ‘hoa lửa’ ấy tuy gian khổ, mất mát, nhưng cũng là quãng đời đẹp nhất của chúng tôi.
Chúng tôi đã sống, đã chiến đấu, đã hy sinh… để đất nước được hòa bình.
Và điều còn lại mãi mãi… chính là tình đồng đội, tình yêu quê hương – những điều không bao giờ phai.”



