Bài viết

Những nẻo đường rực lửa

Hà Tĩnh24/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con đường không chỉ được đo bằng chiều dài.

Mà được đo bằng lửa.

Lửa của bom đạn.

Lửa của mồ hôi.

Lửa của ý chí con người không chịu lùi bước.

Người ta gọi đó là những nẻo đường rực lửa.

Trên dãy núi Trường Sơn, nơi chiến tranh từng phủ xuống như một cơn bão không dứt, có những con đường được mở ra trong điều kiện khắc nghiệt nhất.

Đất bị cày xới.

Rừng bị xé nát.

Hố bom nối tiếp hố bom.

Nhưng giữa tất cả, con đường vẫn phải tiếp tục hình thành.

Ở một đơn vị công binh thuộc vùng rừng của Quảng Trị, có Khánh – người lính trẻ quê ở Hà Tĩnh.

Anh cùng đồng đội có nhiệm vụ giữ thông tuyến đường vận tải chiến lược.

Mỗi mét đường là một lần đối mặt với nguy hiểm.

Mỗi đêm là một lần đi giữa ranh giới sống – chết.

Có những ngày, họ đang san đá thì máy bay địch xuất hiện.

Pháo sáng rạch ngang bầu trời.

Tiếng nổ dội xuống thung lũng.

Đất đá tung lên như sóng.

Nhưng khi khói tan, họ lại đứng dậy.

Lại cầm xẻng.

Lại tiếp tục mở đường.

Không ai hỏi “có nên dừng không”.

Chỉ hỏi “còn ai bị kẹt không”.

Bên cạnh Khánh là Hòa – cô thanh niên xung phong dẫn đường.

Hòa nhỏ người, nhưng gan dạ.

Có lần, giữa một trọng điểm bị đánh phá, Hòa nói:

– Đường chưa thông thì mình chưa được nghỉ.

Khánh nhìn cô:

– Không sợ sao?

Hòa cười:

– Sợ chứ. Nhưng quen rồi.

Một đêm rừng cháy đỏ vì pháo sáng.

Gió thổi qua những tán cây như tiếng rít dài.

Họ nằm sát bên nhau trong hầm tạm.

Không ai ngủ.

Không ai nói nhiều.

Chỉ nghe tiếng tim mình và tiếng đất rung sau từng đợt pháo.

Khánh nói nhỏ:

– Nếu mai không còn mình nữa thì sao?

Hòa im lặng rất lâu.

Rồi trả lời:

– Thì con đường vẫn còn.

Câu nói ấy đi theo họ suốt những ngày sau đó.

Như một lời nhắc.

Rằng con người có thể ngã xuống.

Nhưng con đường thì phải tiếp tục.

Sau nhiều tháng, tuyến đường cuối cùng cũng thông.

Đoàn xe đầu tiên vượt qua trọng điểm trong tiếng reo mừng.

Không ai còn nhớ chính xác bao nhiêu lần đường bị phá.

Bao nhiêu lần họ phải làm lại từ đầu.

Chỉ biết rằng cuối cùng, con đường đã đứng vững.

Nhiều năm sau hòa bình, con đường ấy trở thành tuyến giao thông giữa núi rừng xanh thẳm.

Không còn khói lửa.

Không còn bom đạn.

Chỉ còn gió thổi qua những vách núi từng in dấu chân người lính.

Khánh trở lại nơi cũ.

Đứng rất lâu.

Không còn nhận ra đâu là điểm chốt năm xưa.

Chỉ thấy rừng đã xanh lại.

Đường đã rộng hơn.

Và cuộc sống đã trở về.

Anh khẽ nói:

– Những nẻo đường rực lửa… giờ đã thành đường của bình yên.

Và người ta hiểu rằng:

Có những con đường không chỉ đi qua chiến tranh.

Mà được sinh ra từ chiến tranh.

Để rồi khi lửa tắt, chúng vẫn tiếp tục dẫn con người đi về phía tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn