Cựu chiến binh

Những ngày cuối của tuyến lửa

Hồi ức của tôi – Nguyễn Mạnh Cần, cựu chiến binh

Hải Phòng13/01/2026Nguyễn Thái Anh (Đoàn phường Chu Văn An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Những ngày cuối của tuyến lửa

Tôi tên là Nguyễn Mạnh Cần, sinh năm 1956, hiện cư trú tại tổ dân phố Lạc Sơn. Tôi nhập ngũ khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt nhất. Với tôi, những năm tháng quân ngũ không chỉ là ký ức của tuổi trẻ, mà còn là dấu ấn sâu đậm về một thời đất nước đứng trước giờ phút lịch sử.

Tôi lên đường nhập ngũ khi vừa tròn mười tám tuổi, được biên chế về đơn vị bộ binh thuộc Sư đoàn 341, Quân đoàn 4. Sau thời gian huấn luyện khẩn trương, đơn vị tôi hành quân vào chiến trường Đông Nam Bộ, trực tiếp tham gia chiến đấu tại các khu vực thuộc Bình Long, Phước Long và vùng ven Sài Gòn trong giai đoạn cuối của cuộc kháng chiến.

Chiến trường nơi tôi từng chiến đấu là những cánh rừng cao su, những trục đường chiến lược và các khu vực phòng ngự dày đặc của địch. Bom pháo nổ ngày đêm, mặt đất bị cày xới liên tục. Chúng tôi sống trong hầm hào dã chiến, ăn cơm độn, ngủ chập chờn, luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Mỗi ngày trôi qua đều là một cuộc thử thách về ý chí và lòng dũng cảm của người lính trẻ.

Tôi còn nhớ rõ những trận đánh tại khu vực Bình Long – Phước Long, khi đơn vị tôi được giao nhiệm vụ đánh chiếm và giữ vững các vị trí then chốt, mở đường cho lực lượng chủ lực tiến sâu. Địch chống trả quyết liệt bằng pháo và không quân. Có những thời điểm, đất đá từ bom nổ vùi lấp cả chiến hào, chúng tôi phải vừa chiến đấu, vừa đào bới cứu đồng đội ra khỏi đống đổ nát.

Cuộc sống nơi chiến trường luôn cận kề cái chết. Nhiều đồng đội của tôi đã ngã xuống ngay bên cạnh, khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp gửi lại cho gia đình một lời nhắn. Mỗi lần mất đi một người anh em, lòng tôi quặn thắt, nhưng nỗi đau ấy nhanh chóng được nén lại để tiếp tục cầm súng, bởi phía trước là nhiệm vụ, là mệnh lệnh không thể chùn bước.

Trong gian khổ, tình đồng chí, đồng đội là chỗ dựa tinh thần lớn nhất. Chúng tôi chia nhau từng ngụm nước, từng nắm gạo, thay nhau cõng thương binh vượt qua làn đạn. Có những đêm tạm yên tiếng súng, anh em ngồi bên nhau trong hầm, kể chuyện quê nhà, nói về ngày hòa bình sắp đến. Những câu chuyện giản dị ấy giúp người lính trẻ như tôi vững tin hơn giữa khói lửa chiến tranh.

Tháng Tư năm 1975, đơn vị tôi tham gia các mũi tiến công trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, áp sát vùng ven Sài Gòn. Không khí chiến trường lúc ấy vừa khẩn trương, vừa tràn đầy quyết tâm. Khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, tôi đứng lặng người giữa đội hình, trong lòng dâng lên niềm xúc động khó tả. Bao hy sinh, mất mát cuối cùng đã đổi lấy ngày đất nước thống nhất.

Xuất ngũ trở về địa phương, tôi mang theo ký ức của một thời trực tiếp cầm súng trong đội hình Sư đoàn 341, Quân đoàn 4, chiến đấu tại chiến trường Đông Nam Bộ. Những năm tháng ấy đã rèn giũa tôi trở thành con người của kỷ luật, trách nhiệm và lòng biết ơn sâu sắc đối với những đồng đội đã nằm lại.

Giờ đây, khi nhắc lại câu chuyện thời hoa lửa, tôi không kể để tự hào về bản thân, mà để nhắc nhớ rằng: hòa bình hôm nay là kết quả của biết bao máu xương và tuổi trẻ. Với tôi, quãng đời người lính trong kháng chiến chống Mỹ là phần ký ức thiêng liêng, không bao giờ phai mờ trong suốt cuộc đời còn lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn