Bài viết

Những ngày khôn ngủ

Hà Tĩnh19/05/2026Nguyễn Thị Bảo Ngọc 11D1 (Trường THPT Lê Quý Đôn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông vào quân đội chưa lâu, mới trải qua vài trận đánh nhỏ. Khi đơn vị nhận lệnh vào Quảng Trị, ông biết lần này sẽ rất khác. Trên đường hành quân, ai cũng im lặng hơn, không khí nặng nề. Ông chỉ lặng lẽ chuẩn bị, không nghĩ nhiều, chỉ biết là phải làm nhiệm vụ.

Khi tiến gần khu vực Thành cổ, pháo bắt đầu dội xuống liên tục. Tiếng nổ dày đặc, đất rung lên từng đợt. Ông nhớ có lần vừa đào xong công sự, chưa kịp nghỉ thì pháo rơi xuống làm đất sụp lấp gần hết. Ông và đồng đội lại đào lại từ đầu. Lúc đó ông chỉ nghĩ đơn giản: đào nhanh để còn có chỗ trú.

Khi vào bên trong, cảnh tượng rất ngổn ngang. Tường chỉ còn gạch vụn, cây cối gãy đổ, đất bị cày xới. Ông nói lúc ấy không còn cảm giác đang đứng trong một thành cổ nữa, chỉ là bãi đất đầy hố bom. Mỗi người tìm một chỗ thấp để trú, hầm đào nông vì không có thời gian.

Những ngày sau đó là bám trụ. Pháo bắn gần như suốt ngày. Có lúc ông đang ăn vội nắm cơm thì phải nằm ép xuống đất. Đêm đến tranh thủ sửa công sự, chuyển thương binh, nhận tiếp tế. Ông nhớ rõ cảm giác thiếu ngủ — nhiều hôm chỉ chợp mắt được một lát rồi lại giật mình tỉnh vì tiếng pháo.

Khoảng cách hai bên rất gần. Có những lúc yên hiếm hoi, ông nghe rõ cả tiếng động phía bên kia. Nhưng sự yên tĩnh đó không kéo dài. Pháo lại rơi xuống, đất đá tung lên. Ngày nào cũng vậy: chịu pháo, giữ vị trí, rồi lại đào hầm.

Ông nói trận chiến ở Thành cổ không phải là đánh nhanh để kết thúc, mà là những ngày dài kiên trì chịu đựng. Ở đó, từng mét đất đều phải giữ bằng sự bền bỉ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những ngày khôn ngủ | Câu chuyện thời hoa lửa