Những ngày không có lịch
Trong những năm chiến trường, thời gian không được tính bằng những ngày nghỉ mà bằng những nhiệm vụ đã hoàn thành.
Cô Cúc nhớ rằng khi làm nhiệm vụ, cuộc sống gần như không có một lịch sinh hoạt cố định.
Có những ngày bắt đầu từ lúc trời còn tối. Có những hôm công việc kéo dài đến tận đêm. Khi nhiệm vụ hoàn thành, mọi người tranh thủ nghỉ bất cứ lúc nào có thể.
Cô từng có cảm giác những ngày tháng trôi qua rất nhanh.
Một tuần nối tiếp một tuần, một tháng nối tiếp một tháng. Những ngày trên lịch dần trở nên ít quan trọng hơn những công việc cần hoàn thành.
Đến khi có thời gian nhìn lại, cô mới nhận ra mình đã xa quê rất lâu.
Những năm tháng ấy khiến cô trưởng thành hơn.
Sau này trở về cuộc sống bình thường, cô có thói quen đánh dấu những ngày quan trọng trong lịch. Mỗi lần nhìn cuốn lịch, cô lại nhớ đến quãng thời gian mà tuổi trẻ từng trôi qua giữa những nhiệm vụ nối tiếp nhau.



