Mẹ Việt Nam Anh hùng

“NHỮNG NGÀY KHÔNG QUÊN TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG 15A”

Tháng 5/1967, khi tuổi đời còn rất trẻ, bà Lê Thị Huyền tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong chống Mỹ cứu nước. Bà được biên chế vào đơn vị C328-N63, Tổng đội TNXP Nghệ An, làm nhiệm vụ trên tuyến đường 15A từ Truông Bồn đi Nam Đàn. Suốt những năm tháng chiến tranh, bà cùng đồng đội san lấp hố bom, sửa đường, bảo đảm giao thông dưới mưa bom, bão đạn.

Hải Phòng08/09/2026Xã Quỳ Châu (Đoàn xã Quỳ Châu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 5 năm 1967.

Nghệ An khi ấy là một trong những địa bàn chịu nhiều cuộc đánh phá của máy bay Mỹ. Những tuyến đường nối hậu phương với tiền tuyến trở thành mục tiêu của bom đạn. Đường bị đánh phá, cầu bị phá hỏng, hố bom xuất hiện liên tiếp.

Trong hoàn cảnh ấy, cô gái trẻ Lê Thị Huyền, quê Thanh Chương, đã tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong.

Cô gái tuổi đôi mươi ngày ấy lên đường với một suy nghĩ giản dị: đất nước đang cần thì thanh niên phải đi.

Bà được biên chế vào C328-N63, Tổng đội Thanh niên xung phong Nghệ An, cắm chốt trên trục đường 15A, đoạn từ Truông Bồn đi Nam Đàn. Đây là tuyến đường có ý nghĩa quan trọng đối với việc vận chuyển người và hàng hóa vào chiến trường.

Công việc của những người thanh niên xung phong không hào nhoáng.

Họ san lấp hố bom.

Sửa đường.

Thu dọn những đoạn đường bị đánh phá.

Đẩy xe, thông tuyến để những đoàn xe tiếp tục hành quân.

Nhưng chính những công việc tưởng như bình thường ấy lại được thực hiện giữa một nơi mà bom đạn có thể trút xuống bất cứ lúc nào.

Bà Huyền nhớ lại những ngày ấy: mỗi khi máy bay Mỹ ngừng ném bom, các chiến sĩ TNXP lại lập tức lao ra mặt đường. Không ai muốn chậm một phút, bởi phía sau con đường ấy là những đoàn xe đang chờ để tiếp tục đưa hàng vào chiến trường.

Có những lúc vừa nghe tiếng bom dứt, mọi người đã nhanh chóng trở lại vị trí.

Hố bom còn đó.

Đất đá còn ngổn ngang.

Nhưng con đường phải được nối lại.

Bởi phía trước là tiền tuyến.

Và phía sau là cả hậu phương đang gửi gắm niềm tin.

Những đoàn xe nối tiếp nhau đi qua khiến những người thanh niên xung phong càng có thêm động lực. Mỗi chiếc xe vượt qua được đoạn đường nguy hiểm cũng đồng nghĩa với việc công sức của họ đã góp một phần nhỏ bé vào cuộc chiến đấu chung.

Sau đó, bà Huyền được điều động về đơn vị C307, tiếp tục làm nhiệm vụ mở đường. Trong những năm tháng phục vụ lực lượng TNXP, bà được đứng vào hàng ngũ của Đảng.

Từ năm 1967 đến năm 1975, bà tiếp tục công tác trong lực lượng Thanh niên xung phong, qua nhiều đơn vị cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng.

Tám năm tuổi trẻ.

Tám năm gắn bó với những cung đường chiến tranh.

Tám năm mà tiếng bom, tiếng xe và những bước chân đồng đội đã trở thành một phần ký ức của cuộc đời.

Đất nước hòa bình.

Những cô gái, chàng trai TNXP năm nào trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng những năm tháng chiến tranh không bao giờ mất đi. Nó trở thành ký ức được họ kể lại cho con cháu, để thế hệ sau hiểu rằng con đường hôm nay được xây dựng từ biết bao mồ hôi, nước mắt và cả sự hy sinh của thế hệ trước.

Sau chiến tranh, bà Lê Thị Huyền chuyển ngành, công tác tại huyện Con Cuông cho đến khi nghỉ hưu. Khi Hội Cựu TNXP huyện Con Cuông được thành lập năm 2009, bà được tín nhiệm làm Chủ tịch Hội. Từ đó, bà tiếp tục giúp đỡ đồng đội, vận động nguồn lực chăm lo cho các cựu TNXP có hoàn cảnh khó khăn.

Có lẽ đó chính là điều đẹp nhất trong câu chuyện của bà.

Chiến tranh kết thúc không có nghĩa là tinh thần “xung phong” kết thúc.

Ngày trước, bà xung phong ra tuyến lửa.

Ngày nay, bà lại xung phong chăm lo cho đồng đội.

Hai thời điểm khác nhau, nhưng vẫn là một tấm lòng.

Lời kết

Nhìn lại cuộc đời bà Lê Thị Huyền, có thể thấy hình ảnh của cả một thế hệ thanh niên Nghệ An trong những năm tháng đất nước gian lao.

Họ đã đi qua tuổi trẻ bằng những con đường đầy hố bom.

Họ đã lấy sức trẻ để giữ cho những tuyến đường không bị đứt gãy.

Và khi hòa bình trở lại, họ tiếp tục sống một cuộc đời bình dị, nghĩa tình.

Có những người không để lại những lời nói lớn lao. Họ chỉ để lại phía sau mình một con đường được nối lại, một đoàn xe được đi qua, một đồng đội được sẻ chia. Nhưng chính những điều giản dị ấy đã góp phần làm nên lịch sử.

Câu chuyện về bà Lê Thị Huyền là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay: hãy biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh tuổi xuân cho Tổ quốc và tiếp tục sống có trách nhiệm với quê hương bằng những việc làm thiết thực.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn