Những ngày ở Trường Sơn Bộ ba
Tôi, Nhạn và Cử là ba chàng trai cùng sinh ra và lớn lên ở một vùng đồng chiêm trũng. Cả ba chúng tôi đều xung phong nhập ngũ vào Thanh niên xung phong một ngày, và lại được biên chế trong cùng một đơn vị. Đơn vị chúng tôi đóng quân tại cửa khẩu, nơi gặp nhau của ba tuyến đường 20/7, đường 16A và đường 16E. Cũng chẳng biết từ bao giờ mà lính từ trong ra và lính từ ngoài vào đều gọi cái ngã ba này là “Ngã ba dân chủ”. Ngã ba này cũng là một cái túi đựng bom của thằng Mỹ, hay cũng được gọi là “ Ngã ba â m phủ”.
Bộ ba chúng tôi coi nhau như anh em, có gì cũng phần cho nhau, ngay cả những lúc đi làm tuyến cũng không rời nhau. Mỗi khi có thư, dù là thư của bạn, của người thân chúng tôi đều đọc cho nhau nghe và cùng chia xẻ niềm vui.
Một lần đơn vị chúng tôi được lệnh chuyển đến địa điểm mới đúng lúc mùa mưa ở Trường Sơn bắt đầu. Ngày cũng như đêm, mưa rả rích dai dẳng như chó con nhằn rẻ rách. Vắt bám đầy mình. Nhiều đêm đi thông tuyến về nằm lăn quay ra ngủ, một lúc lâu, cựa mình thấy vướng cục gì mềm mềm. Hóa ra một con vắt hút máu no kềnh lăn ra. Có đêm, đi làm về chưa kịp buông màn, lại có lệnh, vội vàng xỏ giầy vác cuốc xẻng ra tuyến ngay. Tuyến bị tắc nếu không tại mấy thằng F4 thả bom thì cũng do mưa nhiều đất sụt lở. Mưa sụt sùi, lách nhách. Có chỗ thì đất đặc quánh, dính bê bết. Có chỗ lầy thụt, bùn nhão như cháo loãng, múc cũng dở mà xúc không xong. ấy vậy mà chúng tôi lúc nào cũng lạc quan. Tuy vất vả mệt nhọc, nhưng về đến lán giở lá thư cũ ra đọc là cái mệt lại tan biến ngay.


