Những ngày thiếu thuốc, thiếu băng gạc nhưng không thiếu quyết tâm.
Trong những năm làm việc tại chiến trường Quảng Ngãi, có những giai đoạn mà bệnh xá rơi vào tình trạng gần như cạn kiệt: thuốc men không đủ, băng gạc thiếu, dụng cụ y tế thô sơ phải dùng đi dùng lại sau khi khử trùng đơn giản. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, tinh thần của những người làm quân y lại càng rõ ràng hơn.
Trong Nhật ký Đặng Thùy Trâm, Đặng Thùy Trâm nhiều lần ghi lại những ngày bệnh xá chỉ còn rất ít thuốc kháng sinh, phải cân nhắc từng liều nhỏ cho từng ca bệnh nặng. Có lúc, băng gạc không đủ, họ phải giặt sạch, luộc lại, phơi khô để tái sử dụng. Những tấm vải màn, áo cũ cũng được cắt ra làm băng thay thế.
Trong điều kiện ấy, mỗi ca phẫu thuật hay cấp cứu đều là một sự tính toán khó khăn: cứu ai trước, dùng thuốc thế nào cho hợp lý, giữ lại gì cho những trường hợp khẩn cấp hơn. Không có đủ phương tiện, nhưng không ai bỏ cuộc. Người bị thương vẫn được băng bó, vẫn được cầm máu, vẫn được theo dõi từng cơn sốt, dù tất cả diễn ra trong những căn lán giữa rừng.
Thiếu thốn vật chất không làm giảm nhịp làm việc của bệnh xá, mà ngược lại khiến sự phối hợp giữa các y bác sĩ và chiến sĩ tải thương trở nên chặt chẽ hơn. Mỗi người đều hiểu rằng chỉ cần chậm một chút, một sinh mạng có thể không giữ được.
Những trang nhật ký ấy cho thấy một thực tế của chiến tranh: y tế chiến trường không chỉ là chuyên môn, mà còn là sự kiên trì trong điều kiện giới hạn khắc nghiệt. Và chính trong thiếu thốn, tinh thần trách nhiệm và quyết tâm cứu người vẫn được giữ vững, trở thành điểm sáng trong những năm tháng gian khổ ấy.



