NHỮNG NGƯỜI GIỮ ĐƯỜNG
Trần Thị Phương cùng đồng đội từng âm thầm làm nhiệm vụ trên những tuyến đường chiến tranh. Không trực tiếp đứng ở tuyến đầu, họ vẫn đối mặt với nhiều nguy hiểm. Những đóng góp thầm lặng ấy là một phần không thể thiếu của thời hoa lửa.
Bà Trần Thị Phương thường gọi mình và đồng đội là “những người giữ đường”.
Công việc của họ ít được nhắc đến nhưng rất quan trọng.
Đường bị hư thì phải sửa.
Vật liệu cần chuyển thì phải vận chuyển.
Có lúc cả đội làm việc nhiều giờ liên tục.
Phương kể rằng các cô gái trẻ ngày ấy luôn động viên nhau.
Họ biết công việc của mình góp phần giúp các tuyến vận chuyển được duy trì.
Sau chiến tranh, bà trở về và lập gia đình.
Hiện bà sống tại phường Hồng Bàng.
Bà không thích nói mình là người anh hùng.
Bà chỉ nói:
“Chúng tôi làm những việc mà lúc đó cần phải làm.”
Chính sự khiêm nhường ấy khiến câu chuyện của bà càng trở nên xúc động.



