NHỮNG NGƯỜI NỮ ANH HÙNG LÀ GIAO LIÊN CƠ SỞ MẬT – “HOA HỒNG THÉP”
CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON PHƯỚC HỘI
HỌ TÊN: ĐƯỜNG MỸ LINH
NHỮNG NGƯỜI NỮ ANH HÙNG
LÀ GIAO LIÊN CƠ SỞ MẬT – “HOA HỒNG THÉP”
“Có những bông hoa nở giữa mùa xuân rực rỡ. Có những bông hoa nở trong hòa bình. Nhưng cũng có những bông hoa đã nở giữa khói bom, giữa mưa đạn, giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Những bông hoa ấy mang tên những nữ giao liên cơ sở mật – những “Hoa hồng thép” của một thời hoa lửa.”
Là một đoàn viên trẻ, đồng thời là Bí thư Chi đoàn Trường Mầm non Phước Hội, tôi luôn trăn trở về trách nhiệm của thế hệ hôm nay trong việc gìn giữ và lan tỏa những giá trị lịch sử. Mỗi dịp kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ, mỗi chuyến về nguồn, mỗi lần thắp nén hương trước các anh hùng đã khuất đều khiến tôi tự hỏi: Ai đã âm thầm góp phần làm nên những chiến công lẫy lừng của dân tộc?
Người ta thường nhắc nhiều đến những người lính nơi chiến trường, những trận đánh vang dội hay những chiến thắng vẻ vang. Nhưng phía sau ánh hào quang ấy là biết bao con người lặng lẽ, không tên tuổi, không quân hàm, không huân chương khi còn sống. Họ là những người mẹ, người chị, những cô gái tuổi mười tám đôi mươi làm nhiệm vụ giao liên cơ sở mật.
Họ không trực tiếp cầm súng xung phong.
Họ không chỉ huy những trận đánh.
Nhưng từng bước chân của họ lại quyết định sự thành bại của biết bao chiến dịch.
...
Tôi hình dung một buổi chiều năm ấy...
Con đường đất đỏ ngoằn ngoèo dẫn vào căn cứ cách mạng chìm trong ánh hoàng hôn. Một cô gái khoảng mười chín tuổi, dáng người nhỏ bé, khoác chiếc áo bà ba đã sờn vai, đội chiếc nón lá cũ kỹ, tay xách chiếc giỏ tre đựng vài mớ rau và khoai lang như bao người phụ nữ quê mùa khác.
Không ai biết rằng, dưới lớp khoai lang ấy là những bức điện mật được bọc kín trong ống tre.
Không ai biết rằng, chiếc khăn rằn quấn trên cổ cô chính là tín hiệu để cán bộ nhận ra người liên lạc.
Không ai biết rằng, mỗi bước chân cô đi đều bị địch theo dõi.
Và càng không ai biết rằng, nếu bị phát hiện, cái giá phải trả sẽ là tính mạng.
Ấy vậy mà cô vẫn bước đi.
Bình thản.
Kiên cường.
Đôi mắt sáng lên niềm tin sắt son vào ngày đất nước thống nhất.
Suốt những năm tháng chiến tranh, biết bao nữ giao liên đã sống như thế. Họ hóa thân thành người bán hàng rong, người gánh nước, người hái rau, người đi chợ, người mẹ bế con... để vượt qua các trạm kiểm soát, đưa thư, vận chuyển tài liệu, dẫn đường cho cán bộ và bộ đội.
Có người đi hàng trăm chuyến mà không một lần bị lộ.
Có người bị bắt, chịu đòn roi, tra tấn dã man nhưng vẫn cắn chặt môi, quyết không hé lộ cơ sở cách mạng.
Có người mãi mãi nằm lại khi tuổi đời còn rất trẻ.
Máu của họ đã thấm vào từng con đường quê.
Tên tuổi của họ có thể không được khắc đầy đủ trong những trang sử.
Nhưng lịch sử sẽ mãi nhớ những “Hoa hồng thép” đã âm thầm nở rộ giữa chiến tranh.
Ngày hôm nay, khi đứng trên mảnh đất quê hương thanh bình, nghe tiếng trẻ thơ ríu rít trong sân trường, tôi càng thấm thía rằng sự bình yên ấy được đánh đổi bằng biết bao hy sinh thầm lặng.
Là Bí thư Chi đoàn Trường Mầm non Phước Hội, tôi luôn mong muốn đưa những câu chuyện về các nữ giao liên đến gần hơn với đoàn viên và các em nhỏ bằng những hoạt động giáo dục truyền thống, kể chuyện lịch sử, hành trình về nguồn và phong trào “Đền ơn đáp nghĩa”. Bởi tôi tin rằng, khi tuổi trẻ hiểu được giá trị của hòa bình, các em sẽ biết sống trách nhiệm hơn, yêu quê hương hơn và trân trọng hơn những điều bình dị của cuộc sống hôm nay.
Những nữ giao liên năm xưa không để lại những tượng đài bằng đá.
Họ để lại một tượng đài bất tử trong lòng dân tộc.
Một tượng đài được xây nên từ lòng trung thành, sự quả cảm và đức hy sinh.
Đó chính là những “Hoa hồng thép”– những bông hồng mềm mại nhưng mang ý chí kiên cường của thép, góp phần viết nên bản anh hùng ca bất diệt của dân tộc Việt Nam trong những năm tháng hoa lửa.


