Những nhịp cầu xuyên thế kỷ
Những nhịp cầu xuyên thế kỷ
Năm 2026, vùng cao không còn là ốc đảo cô lập giữa đại ngàn sương mù nữa. Con đường đất đỏ trơn trượt mà ông Thành và bà Mai từng đi qua năm xưa giờ đã được thay thế bằng đường nhựa phẳng lỳ. Sóng viễn thông bủa vây các đỉnh núi, và Internet đã về tới tận từng bản làng xa xôi nhất.
Lớp học của cô giáo Lam giờ đây có thêm một "thành viên" đặc biệt: một chiếc màn hình lớn kết nối Internet tốc độ cao.
Hôm nay là một tiết học ngoại khóa đặc biệt. Lam kết nối cầu truyền hình trực tiếp giữa ngôi trường vùng cao Lào Cai và một trường tiểu học tại quận Hoàn Kiếm, Hà Nội. Qua màn hình lớn, lũ trẻ miền núi được nhìn thấy Tháp Rùa lung linh, thấy phố phường nhộn nhịp, còn những đứa trẻ thủ đô thì trầm trồ trước biển mây bồng bềnh và những thửa ruộng bậc thang như tranh vẽ của vùng biên cương.
"Các em có biết không," Lam đứng giữa lớp, vừa thao tác trên máy tính vừa nói, "Để có được nhịp cầu nối liền miền xuôi và miền ngược hôm nay, thế hệ của ông bà chúng ta đã phải dùng cả tuổi trẻ, xương máu để giữ gìn từng tấc đất, từng nét chữ đấy."
Từ phía cuối lớp học, ông Thành và bà Mai ngồi lặng lẽ quan sát. Ông Thành khẽ vuốt ve màn hình chiếc điện thoại thông minh — món quà công nghệ mà Lam mua tặng để ông bà có thể đọc tin tức và gọi video cho người con trai cả đang trực chiến ở đồn biên phòng.
Ông cười khẽ, ghé tai bà Mai nói nhỏ: "Bà nó nhìn xem, ngày xưa tụi mình viết chữ bằng than lên cánh cửa cũ, có nằm mơ cũng không nghĩ tới ngày tụi nhỏ ngồi một chỗ mà nhìn thấy cả Hà Nội thế này nhỉ?"
Bà Mai mỉm cười, đôi mắt đã mờ đục theo thời gian nhưng vẫn lấp lánh niềm hạnh phúc: "Thời thế thay đổi, nhưng cái gốc của tụi nhỏ vẫn là nhờ những chữ bẻ đôi bằng than củi của ông ngày ấy đấy."



