Mẹ Việt Nam Anh hùng

NHỮNG NỐT LẶNG CỦA BẢN HÙNG CA CHIẾN THẮNG - KHXH

Có những nỗi đau được thời gian xoa dịu nhưng cũng có những nỗi đau dù đã lùi xa hàng chục năm vẫn âm thầm tồn tại trong trái tim của những người ở lại. Khi nghe ca khúc "Nỗi đau giữa hòa bình" của Hòa Minzy, tôi đã dừng lại rất lâu trước hình ảnh những người mẹ đi tìm con giữa ngày đất nước khải hoàn. Hòa bình đã đến, tiếng súng đã ngừng vang nhưng tại sao vẫn còn những giọt nước mắt? Tại sao giữa niềm vui đoàn tụ của cả dân tộc vẫn có những người mẹ lặng lẽ ôm di ảnh con vào lòng? Bởi đôi khi,

Đồng Tháp16/06/2026Khoa Sư phạm Khoa học xã hội (Đoàn Trường Đại học Đồng Tháp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG NỐT LẶNG CỦA BẢN HÙNG CA CHIẾN THẮNG

"Nỗi đau của sự đợi chờ”

___________________________NHỮNG NỐT LẶNG CỦA BẢN HÙNG CA CHIẾN THẮNG__________

Một thời chiến tranh qua rồi mang cả con đi rồi

Chỉ có chim câu gửi về màu xanh chiếc áo

Viên đạn từ muôn hướng ghim vào trái tim Mẹ

Mừng cho Đất nước và đau cho mình

...

“HÒA BÌNH ĐẾN RỒI SAO NHỮNG ĐỨA CON CỦA TÔI

CÒN NGỦ MÃI GIỮA CHIẾN TRƯỜNG THÔI”

(Trích "Nỗi đau giữa hòa bình" – Hòa Minzy)

Có những nỗi đau được thời gian xoa dịu nhưng cũng có những nỗi đau dù đã lùi xa hàng chục năm vẫn âm thầm tồn tại trong trái tim của những người ở lại. Khi nghe ca khúc "Nỗi đau giữa hòa bình" của Hòa Minzy, tôi đã dừng lại rất lâu trước hình ảnh những người mẹ đi tìm con giữa ngày đất nước khải hoàn. Hòa bình đã đến, tiếng súng đã ngừng vang nhưng tại sao vẫn còn những giọt nước mắt? Tại sao giữa niềm vui đoàn tụ của cả dân tộc vẫn có những người mẹ lặng lẽ ôm di ảnh con vào lòng? Bởi đôi khi, khúc khải hoàn của dân tộc cũng được viết bằng những nỗi đau không bao giờ khép lại của những người mẹ.

Lòng tôi bất chợt nhớ đến Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ – người mẹ đã tiễn những người con thân yêu của mình lên đường vì Tổ quốc rồi mang theo suốt cuộc đời những mất mát không gì bù đắp nổi. Cuộc đời mẹ là biểu tượng cho biết bao bà mẹ Việt Nam đã hi sinh hạnh phúc riêng để đổi lấy hòa bình cho dân tộc. Có lẽ bởi chiến tranh không chỉ cướp đi sinh mạng của những người lính nơi chiến trường mà còn để lại trong lòng những người mẹ như mẹ Thứ những khoảng trống không bao giờ có thể lấp đầy.

Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ sinh ra trên mảnh đất Quảng Nam giàu truyền thống cách mạng. Mẹ có mười hai người con trong đó có mười một người con trai. Khi đất nước cần - những người con của mẹ lần lượt lên đường chiến đấu, hết người con này đến người con khác khoác ba lô ra trận để lại sau lưng bóng dáng người mẹ lặng lẽ đứng nơi đầu ngõ. Mỗi lần tiễn con đi là một lần mẹ gửi theo tất cả yêu thương, niềm tin và hi vọng vào ngày đoàn tụ. Thế nhưng, chiến tranh quá khốc liệt - chín người con trai, một người con rể và hai cháu ngoại của mẹ đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Những bước chân năm ấy đã đi vào lịch sử dân tộc nhưng cũng để lại trong lòng mẹ nỗi đau không gì có thể bù đắp nổi.

Người ta thường nhắc đến chiến tranh bằng những con số: bao nhiêu ngày chiến đấu, bao nhiêu trận đánh, bao nhiêu người hi sinh nhưng phía sau mỗi con số ấy là một cuộc đời, là một người con từng được mẹ ru ngủ bằng những câu hát dân gian, là một chàng trai từng chạy chân trần trên cánh đồng quê, là một người con trai từng hứa với mẹ rằng sau ngày đất nước thống nhất sẽ trở về phụng dưỡng mẹ lúc tuổi già. Trong khoảnh khắc đối diện với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, điều mà họ nhớ nhất có lẽ không phải là những chiến công hiển hách mà là dáng mẹ lom khom ngoài ngõ, là bữa cơm chiều còn đợi tiếng con về, là đôi bàn tay gầy guộc đã nuôi mình khôn lớn.

Rồi chiến tranh kết thúc.

Ngày đất nước thống nhất, cả dân tộc vỡ òa trong niềm hạnh phúc. Cờ đỏ sao vàng tung bay khắp mọi miền. Người thân ôm chầm lấy nhau trong nước mắt đoàn viên nhưng giữa niềm vui ấy vẫn có những người mẹ lặng lẽ đứng bên lề. Người ta chạy ra ga tàu đón người thân trở về, người ta ôm nhau giữa tiếng cười và nước mắt đoàn viên, người ta gọi tên nhau trong niềm hạnh phúc vỡ òa. Còn mẹ Thứ chỉ biết gọi tên các con trong ký ức, không ai đáp lại, không một bước chân quen thuộc nào xuất hiện nơi đầu ngõ.

Mẹ trở về với ngôi nhà cũ, nơi vẫn còn những kỷ niệm của các con. Có những người mẹ nhiều năm sau ngày hòa bình vẫn giữ nguyên thói quen ngóng ra đầu ngõ mỗi khi nghe tiếng bước chân, mỗi lần có người gõ cửa tim mẹ lại run lên vì hi vọng nhưng sau cánh cửa ấy không phải bóng dáng con trở về chỉ có gió lùa qua mái hiên và khoảng trống càng thêm sâu thẳm trong lòng mẹ.

Nỗi đau ấy không thể gọi thành tên.

Nỗi đau ấy hiện lên rõ nét trong cuộc đời mẹ Thứ.

Điều khiến chúng ta kính phục hơn cả không chỉ là những mất mát mà mẹ Thứ phải gánh chịu mà còn là nghị lực phi thường của mẹ. Mẹ đau đớn, nhưng không gục ngã, mẹ khóc trong những đêm dài thao thức nhưng vẫn tiếp tục sống, tiếp tục động viên những người thân còn lại cống hiến cho đất nước, mẹ hiểu hơn ai hết cái giá của chiến tranh nhưng vẫn sẵn sàng đặt lợi ích của dân tộc lên trên nỗi đau riêng của bản thân. Chính từ những hi sinh thầm lặng ấy, mẹ đã trở thành biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước và đức hi sinh của dân tộc Việt Nam.

Có một sự thật khiến tôi day dứt: lịch sử thường ghi nhớ những chiến thắng bằng ngày tháng và những trang sử vàng nhưng với mẹ Thứ, lịch sử có khi chỉ là ngày con rời khỏi cổng nhà và cả phần đời còn lại để học cách sống cùng nỗi nhớ. Trong khi cả dân tộc tiến về phía trước thì có những người mẹ mãi mãi dừng lại ở khoảnh khắc tiễn con lên đường năm ấy.

Hôm nay, khi được sống trong hòa bình, được học tập dưới mái trường khang trang, được tự do theo đuổi ước mơ của mình chúng ta càng phải biết trân trọng những gì đang có. Bởi nền hòa bình này không tự nhiên mà đến nó được đánh đổi bằng máu của những người lính ngoài mặt trận và bằng nước mắt âm thầm của những người mẹ nơi hậu phương.

Và có lẽ, cách tri ân sâu sắc nhất đối với Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ không chỉ nằm ở những vòng hoa hay những lời biết ơn trong các dịp kỷ niệm, sự tri ân chân thành nhất là sống có trách nhiệm với bản thân, với gia đình và với đất nước, là học tập, cống hiến và góp phần xây dựng một Việt Nam ngày càng tốt đẹp hơn. Bởi đó chính là điều mà những người mẹ năm xưa đã gửi gắm vào sự hi sinh của con mình.

Lịch sử dân tộc được viết nên bằng những chiến công hiển hách nhưng cũng được viết bằng những giọt nước mắt lặng thầm của những người mẹ như mẹ Thứ. Nếu những người lính là dáng đứng của Tổ quốc thì Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ chính là một trong những biểu tượng đẹp nhất làm nên sức mạnh của dân tộc ấy mẹ đã dâng hiến cho đất nước những điều thiêng liêng nhất bằng tình yêu thương vô bờ bến của một người mẹ. Vì thế, mỗi khi nhắc đến mẹ chúng ta không chỉ cúi đầu trước những mất mát mà còn ngẩng đầu với niềm tự hào và lòng biết ơn sâu sắc.

Bởi sau tất cả, có những người mẹ đã dành cả cuộc đời để chờ đợi một cuộc trở về không bao giờ xảy ra để đổi lấy cho chúng ta hai tiếng giản dị mà thiêng liêng: hòa bình. Nếu hôm nay chúng ta được sống dưới bầu trời không còn tiếng bom rơi, được đến trường, được mơ ước và lựa chọn tương lai của mình thì xin đừng quên rằng phía sau những điều bình dị ấy là máu của những người lính và nước mắt của những người mẹ những giọt nước mắt đã âm thầm chảy suốt chiều dài lịch sử để đổi lấy nụ cười của các thế hệ mai sau. Và biết đâu, ở một miền ký ức nào đó vẫn có những người mẹ đang lặng lẽ đứng nơi đầu ngõ, chờ đợi bước chân của những người con đã hóa thành dáng hình đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn