Cựu chiến binh

NHỮNG "THẦY GIÁO QUÂN HÀM XANH" VÀ HÀNH TRÌNH GIEO CHỮ NƠI BIÊN CƯƠNG

Thái Nguyên01/07/2026Văn học K23C (Trường Đại học Khoa học)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi đất nước không còn tiếng súng, người lính cụ Hồ lại bước vào một trận chiến mới, thầm lặng nhưng không kém phần gian khổ: trận chiến chống lại giặc dốt, giặc nghèo ở vùng sâu, vùng xa. Hình ảnh những chiến sĩ Bộ đội Biên phòng – những "thầy giáo quân hàm xanh" ngày đêm cắm bản, mang con chữ đến với trẻ em đồng bào thiểu số trên các đỉnh núi cao sương mờ – là một hình ảnh đẹp đẽ vô ngần của thời bình. Bản luận này khẳng định, nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền biên giới không chỉ là canh giữ đường biên, mốc giới bằng súng đạn, mà còn là xây dựng "trận địa lòng dân", nâng cao dân trí cho đồng bào. Mỗi lớp học xóa mù chữ dưới mái nhà sàn tranh tre nứa lá, mỗi con chữ được gieo xuống lòng đất biên cương chính là một viên gạch vững chắc xây dựng nên bức tường thành lòng dân kiên cố, giữ vững sự bình yên cho biên cương của Tổ quốc.

Bài văn khắc họa cuộc sống đời thường đầy xúc động của một chiến sĩ biên phòng làm nhiệm vụ gieo chữ. Để đưa được các em nhỏ đến lớp, người lính phải đi bộ ròng rã hàng chục cây số qua những con suối lũ, đến từng nhà vận động cha mẹ cho con đi học. Đêm đêm, bên ánh đèn dầu leo lét, người thầy giáo mang quân hàm xanh ấy lại kiên nhẫn uốn nắn từng nét chữ cho những bàn tay lem luốc bùn đất. Phần thưởng lớn nhất của các anh không phải là những tấm huân chương, mà là tiếng đọc bài đồng thanh vang vọng núi rừng của các em thơ, là cái nắm tay ấm áp và chén rượu ngô nghĩa tình của người già bản vào mỗi dịp Tết đến xuân về. Trái tim người lính đã thực sự hòa cùng nhịp đập với dân bản, biến họ thành những người con ruột thịt của núi rừng, tiếp tục viết nên những trang sử đẹp về tình quân dân cá nước trong thời đại mới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn