Bài viết

Những trận đánh để đời

Hà Tĩnh17/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau đó, Chính Nghĩa được đi học trinh sát địa hình trong 3 tháng, khi về được giao cho chiếc Mobylette. Tham gia Biệt động Sài Gòn, Chính Nghĩa được chỉ dạy nhiều điều, trưởng thành hơn và được tin tưởng giao thực hiện nhiệm vụ. Trước trận đánh vào Tổng nha Cảnh sát vào tháng 8/1965, cô được đưa đi may áo dài, mua guốc mộc, nón lá; được dạy cách đi đứng, phong cách của một thiếu nữ Sài Gòn với mục đích đóng giả làm cô dâu để thực hiện nhiệm vụ. Sau đó, trận đánh diễn ra và đã gây thiệt hại nặng cho địch.

Bà Chính Nghĩa bên chiếc Mobylette gắn với những lần ngược xuôi làm nhiệm vụ của bà

Bà Chính Nghĩa tiếp tục được dạy cách bắn súng và nhận thêm nhiều nhiệm vụ khác. Đặc biệt, khi nhận nhiệm vụ giao liên trong trận đánh tại khách sạn Victoria vào năm 1966, chỉ trong một ngày, trên chiếc xe Mobylette, nữ chiến sĩ Chính Nghĩa đã 3 lần đi từ căn cứ vào nội thành và ngược lại để báo tin vì kế hoạch thay đổi liên tục. Cũng vì điều này mà bà được đồng đội đặt cho biệt danh "Chiến sĩ tên lửa".

Đến năm 1967, căn cứ của Đội 5 Biệt động Sài Gòn bị lộ, phần lớn các chiến sĩ bị bắt. Cuối năm 1967, chỉ huy của Biệt động Sài Gòn điều những người trong đơn vị khác thành lập Đội 5 mới do đồng chí Tô Hoài Thanh (bí danh Ba Thanh) làm đội trưởng. Lúc này, Chính Nghĩa được giao nhiệm vụ vào nội thành để móc nối lại với các cơ sở. "Thời điểm đó, tình hình chiến sự rất căng thẳng. Ngày 29 Tết Mậu Thân, cả đội tập trung về Trảng Bàng. Vừa ăn giao thừa xong thì Thủ trưởng gọi tất cả các thành viên lại, giao nhiệm vụ sẵn sàng chiến đấu", bà Chính Nghĩa nhớ lại.

Theo bà Chính Nghĩa, địa điểm trận đánh được giữ bí mật đến phút cuối. Đến khi biết là đánh Dinh Độc Lập thì mọi người đều bất ngờ nhưng ai cũng thể hiện ý chí quyết tâm, chiến đấu đến cùng. Trước trận đánh, Chính Nghĩa được Thủ trưởng giao nhiệm vụ vừa chiến đấu, vừa cứu thương và khi đánh chiếm xong thì dùng hệ thống phóng thanh để kêu gọi hàng ngũ địch đầu hàng. "Đây là một nhiệm vụ nặng nề nhưng Thủ trưởng đã động viên, đặt niềm tin vào tôi và khẳng định bên cạnh luôn có đồng đội sát cánh. Khi nghe Thủ trưởng động viên, tôi như được tiếp thêm sức mạnh. Lúc đó, tôi báo cáo với Thủ trưởng là sẽ quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ, thể hiện tinh thần con cháu Bà Trưng - Bà Triệu và là người con của mảnh đất Củ Chi đất thép thành đồng", bà Chính Nghĩa kể.

Chân dung bà Chính Nghĩa lúc 19 tuổi

"Tôi nhớ có lần, khi lên xe lam để vào nội thành, vừa bước lên xe thì tôi thấy má ngồi ở băng ghế đối diện. Lúc đó, trong lòng mình muốn được sang ngồi gần má để được chuyện trò cùng má sau bao ngày xa cách nhưng lý trí của người chiến sĩ cách mạng lại không cho phép. Bởi nếu không may mình bị theo dõi thì sẽ rất nguy hiểm. Xe đi được một đoạn, nghĩ không thể ngồi lâu được nên tôi đã chủ động xuống xe. Dõi theo hình bóng má cho đến khi xe mất hút, tôi chỉ biết rơi nước mắt. Trong những thời khắc như vậy, mình phải đè nén tình cảm cá nhân để hoàn thành nhiệm vụ".

Cựu chiến sĩ Biệt động Sài Gòn Chính Nghĩa

Rạng sáng Mùng 2 Tết Mậu Thân 1968, các đội Biệt động thành lần lượt tấn công các mục tiêu: Dinh Độc Lập, Đài phát thanh, Bộ Tổng tham mưu ngụy, Đại sứ quán Mỹ, Bộ Tư lệnh hải quân ngụy. Đội 5 Biệt động Sài Gòn, gồm 15 cán bộ, chiến sĩ, trong đó có duy nhất bà Chính Nghĩa là nữ, đã đánh vào Dinh Độc Lập, chiến đấu với địch suốt 2 đêm 1 ngày. Trận đánh diễn ra ác liệt. Tuy hoàn thành tốt nhiệm vụ đề ra nhưng Đội 5 chịu thiệt hại lớn khi 8 chiến sĩ hy sinh, 7 người còn lại, trong đó có bà Nghĩa, đều bị thương và bị bắt giam.

Bị địch bắt giam, liên tục bị tra tấn ở các nhà tù: Tổng nha cảnh sát đến nhà tù Thủ Đức, Tân Hiệp, Côn Đảo nhưng người nữ chiến sĩ can đảm ấy vẫn không hé một lời. Sau khi Hiệp định Paris về chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam được ký kết, tháng 4/1974, bà Nghĩa được trao trả tại sân bay Lộc Ninh (tỉnh Bình Phước) trong tình trạng bị thương nặng ở chân, đi lại khó khăn, cần người hỗ trợ. Sau khi chữa trị, bà lại tiếp tục cống hiến cho cách mạng, với vị trí là chiến sĩ thuộc Tình báo Miền.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn