Khác

NHỮNG TRANG NHẬT KÍ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG

Quảng Ninh06/07/2026ĐẶNG THUỲ TRÂM (LCĐ KHOA VĂN HOÁ NGHỆ THUẬT, TRƯỜNG ĐHHL)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm kháng chiến chống Mỹ, tại chiến trường ác liệt ở Quảng Ngãi, có một nữ bác sĩ trẻ tên là Đặng Thùy Trâm.
Chị rời Hà Nội, mang theo lý tưởng và lòng yêu nước, vào chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Công việc của chị là cứu chữa thương binh trong điều kiện vô cùng thiếu thốn: không đủ thuốc, không đủ dụng cụ, thậm chí nhiều khi phải mổ dưới ánh đèn dầu leo lét.
Nhưng điều đặc biệt là: mỗi ngày, chị đều viết nhật ký.
Những trang viết ấy không chỉ ghi lại công việc, mà còn là cảm xúc thật của một người đang sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.

Một đêm mưa lớn, đơn vị của chị vừa trải qua một trận càn ác liệt. Thương binh được đưa về rất nhiều.
Giữa đêm tối, tiếng rên đau xen lẫn tiếng mưa rơi dồn dập.
Một người lính trẻ được cáng vào. Anh bị thương rất nặng, máu thấm ướt cả tấm võng.
Chị Trâm lập tức bắt tay vào cứu chữa.
Không có đủ thuốc, không có máy móc hiện đại, chị chỉ có đôi tay và sự kiên trì. Suốt nhiều giờ, chị gần như không rời khỏi bệnh nhân.
Trong nhật ký, chị viết:
“Đêm nay lại một đêm không ngủ…
Giành giật sự sống cho từng người…
Chỉ mong giữ được họ ở lại…”
Người lính ấy tỉnh lại một lúc. Anh mở mắt, nhìn chị, rồi nói rất khẽ:
“Chị… em nhớ mẹ…”
Câu nói đơn giản nhưng khiến chị lặng đi.
Chị nắm tay anh, nói nhẹ:
“Cố lên… rồi em sẽ về gặp mẹ…”
Nhưng chiến tranh không cho ai cơ hội dễ dàng như vậy.
Một lúc sau, người lính ra đi.

Đêm đó, sau khi mọi thứ lắng xuống, chị Trâm ngồi một mình bên bàn, dưới ánh đèn dầu yếu ớt.
Bên ngoài, mưa vẫn rơi.
Chị mở cuốn nhật ký và viết:
“Lại thêm một người ra đi…
Họ còn rất trẻ…
Họ cũng có gia đình, có ước mơ…
Nhưng họ đã chọn hi sinh cho đất nước…”
Những dòng chữ không chỉ là ghi chép, mà là nỗi đau, là sự trăn trở của một người đang trực tiếp chứng kiến chiến tranh.

Không chỉ một lần như vậy.
Trong nhật ký của Đặng Thùy Trâm, còn rất nhiều câu chuyện khác:
Có lần chị phải mổ cho thương binh khi bom rơi rất gần. Có lúc phải chạy vào rừng để tránh địch. Có khi nhiều ngày liền không có đủ lương thực Nhưng dù khó khăn đến đâu, chị vẫn luôn giữ niềm tin Chị viết:
“Đời phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố.”
Câu nói ấy sau này trở thành nguồn động lực cho rất nhiều người.

Năm 1970, trong một lần đi công tác, chị đã hi sinh khi mới 27 tuổi.
Cuốn nhật ký của chị bị lính Mỹ thu giữ. Theo lệnh, họ phải đốt tất cả tài liệu.
Nhưng một người lính Mỹ đã cầm cuốn nhật ký lên và nói:
“Đừng đốt… trong này đã có lửa rồi.”
Chính nhờ vậy, cuốn nhật ký được giữ lại.
Nhiều năm sau, nó được trao lại cho gia đình và xuất bản thành sách, giúp hàng triệu người hiểu rõ hơn về những hi sinh thầm lặng trong chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn