Cựu chiến binh

Những trang nhật kí trong lửa đạn - CD Phú Quý

Hà Tĩnh11/04/2026Nguyễn Đình Hân (Phú Quý)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng “thời hoa lửa” đã đi qua, nhưng với Bác Nguyễn Văn Xuyên, ký ức về chiến tranh vẫn còn nguyên vẹn, đặc biệt là câu chuyện về “những trang nhật kí trong lửa đạn”.

Ngày ấy, giữa rừng sâu, khi bom đạn có thể ập đến bất cứ lúc nào, bác Xuyên vẫn giữ bên mình một cuốn sổ nhỏ. Đó không phải là thứ gì quan trọng về quân sự, mà chỉ là nơi bác ghi lại những điều rất đỗi bình thường: một buổi hành quân mệt lả, một lần trú mưa dưới tán cây, hay một câu nói vui của đồng đội giữa lúc gian nan.

Bác thường tranh thủ viết vào những lúc hiếm hoi yên tĩnh. Ánh đèn dầu le lói, tiếng côn trùng rả rích, và đâu đó xa xa vẫn vọng lại tiếng bom nổ. Mỗi dòng chữ viết ra đều run nhẹ, không chỉ vì mệt mà còn vì hoàn cảnh luôn căng thẳng.

Có lần, trong một trận đánh ác liệt, đơn vị phải di chuyển gấp. Đạn pháo dội xuống liên hồi, đất đá tung lên mù mịt. Trong lúc chạy qua một con dốc, bác vấp ngã, chiếc ba lô bị bật tung. Cuốn nhật kí rơi ra, lẫn vào bùn đất.

Không kịp quay lại nhặt, bác buộc phải tiếp tục theo đơn vị. Trong lòng bác khi ấy trống rỗng lạ thường, như vừa đánh mất một phần của chính mình. Bởi trong cuốn sổ ấy không chỉ có chữ viết, mà còn là những kỷ niệm, là hình bóng của đồng đội, là cả nỗi nhớ quê nhà.

Sau trận đánh, khi quay lại khu vực cũ, bác âm thầm tìm kiếm. Giữa đất đá ngổn ngang và dấu vết của bom đạn, bác đã tìm lại được cuốn nhật kí. Nó ướt, bìa cháy xém, nhiều trang bị lem mực, thậm chí có chỗ không còn đọc được nữa.

Bác lau nhẹ từng trang, cố giữ lại những gì còn sót lại. Có những dòng chữ chỉ còn vài nét mờ, nhưng bác vẫn nhớ rõ mình đã viết gì. Bởi đó là những điều được ghi bằng cả trái tim.

Từ đó, bác càng trân trọng cuốn nhật kí hơn. Dù ở bất cứ đâu, bác cũng giữ nó thật cẩn thận. Có khi đang viết dở, nghe tiếng báo động, bác vội gấp lại, nhét vào áo rồi lao đi.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, cuốn nhật kí ấy vẫn được bác giữ gìn như một báu vật. Những trang giấy đã ngả màu, chữ viết phai đi theo thời gian, nhưng mỗi khi mở ra, cả một thời tuổi trẻ lại hiện về – sống động, chân thực và đầy xúc động.

Bác Xuyên thường nói, những trang nhật kí ấy không chỉ là kỷ niệm của riêng bác, mà còn là ký ức của cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh trong lửa đạn. Và dù thời gian có trôi qua bao lâu, thì những dòng chữ viết giữa bom rơi đạn lạc ấy vẫn sẽ mãi nhắc nhớ về một “thời hoa lửa” không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn