Những tuổi xuân ở toạ độ lửa
Nguyễn Thuỳ Trang Anh
Trong những năm chiến tranh, Ngã ba Đồng Lộc ở Hà Tĩnh là một vị trí đặc biệt quan trọng trên tuyến đường vận chuyển. Đây là nơi nhiều tuyến đường giao nhau, vì vậy việc bảo đảm giao thông có ý nghĩa rất lớn. Máy bay liên tục đánh phá nhằm ngăn chặn việc vận chuyển người và hàng hóa qua khu vực này.
Trong số những người làm nhiệm vụ ở Đồng Lộc có những nữ thanh niên xung phong còn rất trẻ. Tiểu đội 4 thuộc Đại đội 552 có 10 cô gái: Võ Thị Tần, Hồ Thị Cúc, Võ Thị Hà, Nguyễn Thị Nhỏ, Hà Thị Xanh, Trần Thị Rạng, Nguyễn Thị Xuân, Võ Thị Hợi, Trần Thị Hường và Dương Thị Xuân. Các cô đều ở độ tuổi từ 17 đến 24.
Công việc của họ tưởng như rất đơn giản: san lấp những hố bom, sửa đường để xe có thể tiếp tục đi qua. Nhưng trong thực tế, đó là công việc được thực hiện giữa những đợt đánh phá. Khi một quả bom làm con đường bị phá hỏng, các cô phải nhanh chóng khắc phục để tuyến đường không bị ách tắc.
Cuộc sống của những cô gái ấy cũng có những điều rất bình thường. Họ vẫn nhớ gia đình, nhớ quê nhà, nhớ những người thân đang chờ mình trở về. Những tư liệu về các cô còn lưu lại cho thấy đằng sau hình ảnh những thanh niên xung phong kiên cường là những cô gái có tuổi đời rất trẻ, có gia đình và những ước mơ riêng.
Ngày 24/7/1968, một trận bom đã trút xuống khu vực nơi tiểu đội đang làm nhiệm vụ. Khoảng 16 giờ, cả 10 cô gái hy sinh. Hố bom nơi các cô ngã xuống vẫn được bảo tồn tại khu di tích Ngã ba Đồng Lộc.
Sau chiến tranh, tên tuổi của 10 cô gái trở thành một phần ký ức không thể quên về Đồng Lộc. Điều khiến câu chuyện của họ xúc động không chỉ nằm ở sự hy sinh mà còn ở tuổi đời quá trẻ. Họ ra đi khi nhiều người trong số họ còn chưa kịp sống một cuộc đời bình thường.
Ngày nay, Ngã ba Đồng Lộc đã trở thành một di tích lịch sử, nơi tưởng niệm các cô và nhiều người đã hy sinh trên tuyến đường này. Câu chuyện của 10 cô gái nhắc người sau về giá trị của hòa bình và về một thế hệ đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho đất nước.



