Những vết thương và câu chuyện từ thời chiến
ó vẻ như những cựu binh ngày ngày quá hiểu nhau, nói chuyện với nhau nhiều cũng hết điều để tán dóc. Vừa vớ được khách từ xa, như thể lâu lắm mới có người để trút bầu tâm sự, các thương binh ở đây thi nhau kể chuyện chiến đấu.
Điển hình là ông Lê Ngọc Quang, người cựu chiến binh kể về năm 18 tuổi ông cũng như bao trai tráng trong làng đi làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc và làm nhiệm vụ tại một đồn biên phòng ở biên giới Tây Nam. Thời điểm này, ông và đồng đội tham gia chiến đấu đánh đuổi quân Khmer Đỏ giúp đỡ đồng bào Campuchia.


Thương binh Lê Ngọc Quang và những vết thương trên mình.
Đó là đầu tháng 4/1978, khi quân đội đánh vào khu vực gần đồn Biên phòng, mọi người tập hợp lại phòng thủ. Sau 2 ngày 3 đêm, quân số tổn thất nặng nề, lúc đó được Bộ bổ sung 13 tay súng Bình-Trị-Thiên, ông Quang quay vào để dẫn đường cho những người lính đó vào trận địa.
5h chiều 2/4/1978, khi tất cả đã ra được trận địa, ông Quang tập trung họ lại để phổ biến và ra quyết định rút lui 100 m khỏi tầm đạn của địch.
"Chốt lại ở đây đêm nay", chưa nói hết hiệu lệnh thì một loạt đạn đại liên của địch vang lên. Chỉ nghe tiếng “phụp phụp phụp” xung quanh rồi đột ngột một viên găm vào lưng ông. Ngay sau đó, ông được hai đồng đội đặt vào võng khiêng ra xuồng.
"Lúc đó nước lại chưa lên, họ buộc dây vào xuồng, mỗi người một bên bờ kênh kéo, 8h tối ra đến sông Vàm Cỏ rồi ngay sau đó vào Bệnh viện Đa khoa tỉnh. Lúc đó đang tầm đạn lao xuống, chứ đạn mà đi căng thì xuyên thủng bụng, chắc không sống nổi", người thương binh hồi tưởng.


Thương binh Lê Đức Luân.Gần phòng với ông Quang còn có thương binh Lê Đức Luân. Ông là một cựu chiến sĩ pháo phòng không. Năm 1974, ông Luân cùng đơn vị nhận nhiệm vụ từ Bộ Tư lệnh Quân khu 5 đưa thêm vũ khí, khí tài vào miền Nam, chuẩn bị cho Chiến dịch Hồ Chí Minh.
Ông kể ngồi trên ôtô trong đoàn của đơn vị, toàn những xe trọng tải lớn, rầm rầm hành quân. Bộ đội thì ngồi thùng xe cùng với vật dụng, xoong nồi. Sau xe thì móc pháo kéo đi, hàng chục khẩu pháo mà đơn vị ông vận chuyển thời điểm đó. Do vào tháng giêng, mưa suốt, việc hành quân cũng khó, đường trơn trượt, có những đoạn các ông phải xuống chặt cây gỗ dài 4 m đặt xuống đường để bánh xe có độ bám mà đi.
Cứ hành quân như vậy, cho đến một ngày khi vừa qua địa phận huyện Khâm Đức (Quảng Nam), đoàn xe của ông bị máy bay trinh sát địch phát hiện. Và máy bay ném bom của Mỹ liền rượt đuổi đánh bom. Khi chạy, xe bị đổ, khẩu pháo đã đè ngang lưng ông. "Chỉ biết lúc đó như thế, khi tỉnh dậy đã thấy nằm ở trạm xá Sư đoàn 471", người cựu binh kể.
Sau đó, ông Luân được đưa ra Hà Nội khám thương tật. Kết luận cho thấy ông bị vỡ 2 đốt xương sống. "Cả xương sống vẫn bình thường chỉ đến đoạn 2 đốt đó bị lõm vào trong, ấn mạnh tay vào đôi lúc thấy lạo xạo", ông Luân nói.

Thương binh Nguyễn Văn Thành.Còn thương binh Nguyễn Văn Thành nhớ mãi về cái ngày được xem là "thập tử nhất sinh". Ông chậm rãi kể lại rằng khi đó, đơn vị ông lấy được hai chiếc máy liên lạc của địch PRC 25. Là một cựu chiến binh trinh sát kỹ thuật, ông có nhiệm vụ dò mật mã để lấy thông tin liên lạc của địch.
Ngày 21/4/1975, ông theo pháo binh đánh vào phòng tuyến Sài Gòn của địch tại Long An rồi chạm trán với chúng, chỉ cách nhau 500 m. Cuộc chiến lúc đó khó khăn vì bộ đội mình cũng đụng độ xe tăng âm của chúng (xe tăng nằm dưới mặt đất). Thêm cả đại liên, loạt đầu tiên bắn đại liên 30 đầu đạn lớn hơn k44 cao, loạt thứ 2 vẫn cao, loạt thứ 3 hạ nòng bắn thấp ông nghĩ “thằng này chơi đểu rồi”.
Rút 2 cần ăng ten của 2 chiếc máy PRC 25 xuống, cất đồ đạc, bản đồ, mọi thứ cho vào ba lô, ông đứng lên cầm 2 cái tháo chạy, chạy đằng sau hầm nổ rồi nấp sau chiếc che đỡ. Bắn đến loạt thứ 4, ông chưa kịp đứng lên thì nghe chát một tiếng, đạn xuyên qua vách ôtô rồi mới vào đến lưng. Ông từ từ gục xuống thẳng như một con dao sắc chặt vào cây chuối. Được 15 phút, khi chân cảm thấy như đưa vào lửa, ông được đưa về đội phẫu của trung đoàn. Tuy nhiên, các bác sĩ ở đây không mổ được, phải chờ chuyển về tuyến sau.
Đến tối hôm đó, ông Thành được 6 nữ du kích đưa đi, 2 người khiêng, 2 người thay đổi, một người đeo quân tư trang riêng và một người xách 2 làn bột cam. Khi đến sông Vàm Cỏ Tây, vừa qua rặng dừa nước thì mọi người phát hiện tàu quân địch đang đi. Nhanh chóng quay trở lại rặng dừa khi tàu chúng đã đi qua, mấy cô lại đưa ông đi tiếp qua bên kia bờ. Ở đó có 6 người đưa ông về hậu phương.




