Bài viết

Nồi canh môn thục (2)

Hà Tĩnh11/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở Trường Sơn, cánh lính gọi món canh môn thục là “canh tiểu đội”. Số là rau môn thục thì hiếm. Mỗi lần kiếm được một chét, mang về thả vào xoong, đổ nước suối vào, thêm một ít ruốc bông, một nắm muối, đun chín, cả tiểu đội xì xoạt đến là mát ruột.

Cái khổ của người lính ở Trường Sơn là thiếu rau. Riêng hai loại: cây môn thục và chua me đất là còn có thể đi dọc theo suối may ra gặp một vài bụi, lâu lâu lá lại mọc ra, đoàn khác cũng được nhờ.

Môn thục thuộc họ khoai nước, thân mềm, không ngứa, tựa cây khoai môn, ăn lành, mát ruột. Một hôm, anh nuôi là lính thị thành, vì thương đồng đội ốm thèm rau, kiếm nhiều trái cây khoai ngứa, chỉ đủ nấu một ăng gô để “bồi dưỡng người ốm”. Đồng đội vừa ăn xong đã thấy nôn nao quá xá, đòi móc họng, ngứa từ dạ dày ngứa ra. Anh nuôi vừa thương vừa lo cho bạn, ứa cả nước mắt, vội vàng lấy thuốc muối loãng để bạn súc miệng. Cũng phải nửa ngày mới hết ngứa. Bây giờ mâm cỗ, ăn nhậu chất đầy, vẫn nhớ đến kỷ niệm Trường Sơn, sao mà anh em thương nhau đến thế!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn