Nỗi Đau Vĩnh Bất Và Nguyện Ước Dở Dang
Sự ra đi đột ngột của vua Quang Trung năm 1792 và những hoài bão cứu nước chưa kịp hoàn thành.
Năm 1792, giữa lúc triều đại Tây Sơn đang trên đà phát triển mạnh mẽ và vua Quang Trung đang tích cực chuẩn bị cho kế hoạch đại phóng phóng miền Nam và đòi lại vùng đất Quảng Đông, Quảng Tây từ nhà Thanh, một biến cố đau thương đã xảy ra. Vua Quang Trung đột ngột lâm bệnh nặng và qua đời khi mới 39 tuổi – độ tuổi sung sức nhất của một đời người. Sự ra đi quá sớm của vị anh hùng kiệt xuất đã để lại nỗi tiếc thương vô hạn cho toàn thể nhân dân và là một tổn thất không thể bù đắp cho dân tộc. Những hoài bão lớn lao về một nước Việt Nam cường thịnh, công bằng và giàu mạnh đành phải dở dang. Dù triều đại Tây Sơn sau đó dần suy yếu, nhưng hình ảnh vua Quang Trung Nguyễn Huệ – người anh hùng áo vải cờ đào – vẫn sống mãi trong tâm khảm của người Việt như một biểu tượng vĩ đại nhất của tinh thần bất khuất và trí tuệ Việt Nam.



