Nơi ký ức bắt đầu lặng đi
Anh từng nghĩ ký ức là thứ ồn ào.
Là tiếng gọi, tiếng bước chân, tiếng của những ngày đã qua.
Nhưng sau tất cả, ký ức lại trở nên lặng.
Không mất.
Chỉ không còn phát ra âm thanh.
Anh ngồi một mình,
không cố nhớ,
nhưng mọi thứ vẫn hiện lên.
Không theo trình tự.
Không theo lý do.
Chỉ là “có”.
Anh nhận ra: ký ức không cần được gọi lại,
vì nó chưa từng rời đi.
Nó chỉ thay đổi cách tồn tại—
từ âm thanh thành khoảng lặng,
từ hình ảnh thành cảm giác.
Và trong sự lặng ấy,
anh hiểu rằng có những điều
không cần nhắc đến,
vẫn đủ để làm nên một con người.



