Cựu chiến binh

NỖI NHỚ ĐỒNG ĐỘI TRONG MỖI GIẤC MƠ

Sau chiến tranh, đồng đội không chỉ sống trong ký ức ban ngày mà còn trở về trong những giấc mơ của người lính còn sống.

Hưng Yên03/01/2026Lê Trịnh Hồng Minh (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng với ông Võ Ngọc Thanh, đồng đội chưa bao giờ rời khỏi cuộc sống của mình. Họ trở về rất tự nhiên – trong những giấc mơ.

Có những đêm, ông mơ thấy mình vẫn còn trẻ, vẫn khoác ba lô, vẫn bò trong giao thông hào ẩm ướt. Đồng đội đi bên cạnh, gọi nhau bằng những cái tên quen thuộc. Không ai nói gì nhiều, chỉ nhìn nhau và mỉm cười.

Nhưng khi tỉnh giấc, ông lại đối diện với sự thật: nhiều người trong giấc mơ ấy đã mãi mãi nằm lại chiến trường.

Có giấc mơ rất rõ. Ông nhớ cả gương mặt, cả giọng nói. Có giấc mơ chỉ là một cảm giác mơ hồ, như có ai đó đứng phía sau, lặng lẽ. Dù là giấc mơ nào, khi tỉnh dậy, lòng ông đều nặng trĩu.

“Có lẽ vì mình chưa kịp nói lời chia tay,” ông trầm ngâm.

Những giấc mơ ấy không làm ông sợ. Ngược lại, chúng khiến ông cảm thấy được gặp lại những người đã cùng mình đi qua những năm tháng khốc liệt nhất. Với ông, đó là những cuộc gặp gỡ hiếm hoi mà đời thực không còn cho phép.

Mỗi lần mơ thấy đồng đội, ông lại thắp một nén hương vào sáng hôm sau. Không phải để xua đi giấc mơ, mà để giữ họ ở lại trong ký ức một cách bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn