Nỗi nhớ khôn nguôi của mẹ Nguyễn Thị Anh
Mười sáu năm trôi qua nhưng ký ức của mẹ Nguyễn Thị Anh (phường Hòa Bình, tỉnh Phú Thọ), vẫn chưa thể nguôi nhớ về người con trai duy nhất của mình. Được vinh danh Bà mẹ Việt Nam anh hùng, danh hiệu cao quý ấy khắc sâu sự hy sinh quá đỗi lớn lao của người mẹ thời bình, lặng thầm mà thiêng liêng với đất nước.
Biến cố ập đến với tổ ấm nhỏ của mẹ Nguyễn Thị Anh vào một ngày của tháng 11-2010. “Buổi sáng hôm ấy, Dương về thăm nhà, hai mẹ con hẹn chiều đi mua giày để tối bố con đánh cầu lông. Vội đi làm quá, tôi bỏ quên điện thoại ở nhà, cháu còn cầm lên tận cơ quan cho tôi”, mẹ Nguyễn Thị Anh kể, giọng chùng xuống.
Khoảng 11 giờ trưa, trên đường từ chỗ hẹn với đối tác trở về công ty, mẹ tình cờ đi ngang một đoàn xe. Chiếc xe cứu hỏa dẫn đầu, trên xe chở 3 người mặc đồng phục chữa cháy, theo sau là xe hồng thập tự, lao vun vút qua cầu. “Lúc đó, tôi cũng chỉ thoáng nghĩ đơn vị con đi làm nhiệm vụ đột xuất”, cô chia sẻ.
Vừa đặt chân lên nhà ăn công ty, mẹ thấy đồng nghiệp hối hả chạy vào, vây quanh, ai nấy đều bật khóc, dặn cô phải giữ sức khỏe và thật bình tĩnh. Bằng linh cảm của người mẹ, hình ảnh ở đầu cầu ập đến, mẹ lặng người.
Thế nhưng trên đường đến bệnh viện, mẹ vẫn thầm cầu mong một phép màu nào đó sẽ đến với con trai mình. Trước phòng cấp cứu, thân nhân người bị thương đứng chật kín lối đi, có 7 người gặp nạn tất cả, trong đó có Nguyễn Quý Dương. Khi nhìn thấy con trai nằm trên giường, tấm vải trắng phủ lên thân, cả thế giới của người mẹ như sụp đổ hoàn toàn. Mẹ không ngờ rằng, giây phút hai mẹ con ngược chiều nhau giữa tiếng còi hú dồn dập trên đường hôm đó lại chính là lúc hai mẹ con phải chia ly vĩnh viễn. Khoảnh khắc lướt qua chiếc xe cứu thương trên cầu đã trở thành nỗi ám ảnh của cô Nguyễn Thị Anh.
Cuộc đời chiến sĩ Nguyễn Quý Dương mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi, lúc thanh xuân rực rỡ nhất. Không một sự chuẩn bị, Dương ra đi để lại khoảng trống không thể lấp đầy trong tâm hồn người mẹ.
Mẹ Nguyễn Thị Anh không bao giờ quên những hình ảnh cuối cùng của con: Quần áo con phơi hộ, chiếc điện thoại con mang trao tận tay, và một lời hứa cùng mẹ đi mua giày. Tất cả trở thành vết thương lòng mà mẹ Nguyễn Thị Anh mang theo suốt bao nhiêu năm qua, chưa từng hết xót xa, chưa từng nguôi ngoai,...
“Giá như Dương ốm đau, mình còn được chăm sóc con một vài thìa cháo hoặc là bát cơm, được nấu cho con một món gì đấy mà con thích"..., không ngăn nổi giọt nước mắt, mẹ nói trong nỗi đau nghẹn ngào.


