Nỗi nhớ quê
Nỗi nhớ quê
Có những đêm yên tĩnh, bác nằm mà không sao ngủ được vì nhớ quê. Hình ảnh ngôi nhà nhỏ, con đường làng cứ hiện lên trong đầu. Bác nhớ bữa cơm gia đình, nhớ tiếng mẹ gọi. Nhớ cả những điều rất nhỏ như tiếng gà gáy hay mùi rơm rạ. Chiến tranh khiến bác phải xa tất cả. Bác nhìn lên bầu trời và tự hỏi quê nhà giờ ra sao. Không biết mọi người có khỏe không. Anh em trong đơn vị cũng vậy, ai cũng mang trong lòng nỗi nhớ. Có người lặng lẽ quay đi lau nước mắt. Nhưng rồi tất cả lại cười với nhau để giữ tinh thần. Bác hiểu rằng nếu mình gục ngã thì sẽ không thể trở về. Chính nỗi nhớ đó lại trở thành động lực. Nó khiến bác quyết tâm hơn trong mỗi nhiệm vụ. Bác tin rằng một ngày nào đó sẽ được trở về. Niềm tin ấy giúp bác vượt qua nhiều khó khăn. Và cuối cùng bác cũng đã trở về thật.



