NƠI THỜI GIAN NGƯNG LẠI PHÍA ĐẰNG SAU
Có những năm tháng mà mỗi nhành cây, ngọn cỏ đều thấm đượm máu và hoa. Có những cuộc đời mà tuổi trẻ không tính bằng số tuổi, mà tính bằng số lần vượt qua bom đạn. Đối với thế hệ chúng em ngày nay, cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc tuy đã lùi xa, nhưng những câu chuyện của một "thời hoa lửa" vẫn luôn là một khoảng lặng thiêng liêng, nhắc nhở về giá trị của hai tiếng: Hòa bình.
Có những năm tháng mà mỗi nhành cây, ngọn cỏ đều thấm đượm máu và hoa. Có những cuộc đời mà tuổi trẻ không tính bằng số tuổi, mà tính bằng số lần vượt qua bom đạn. Đối với thế hệ chúng em ngày nay, cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc tuy đã lùi xa, nhưng những câu chuyện của một "thời hoa lửa" vẫn luôn là một khoảng lặng thiêng liêng, nhắc nhở về giá trị của hai tiếng: Hòa bình.
Trong một lần may mắn được trò chuyện cùng bác Nguyễn Văn Hùng – một cựu chiến binh từng chiến đấu tại thành cổ Quảng Trị năm 1972, em đã được nghe một câu chuyện khiến bản thân phải lặng người. Bác kể, mùa hè năm ấy, bầu trời Quảng Trị không có màu xanh, chỉ có màu xám xịt của khói bom và màu đỏ rực của lửa. Giữa cái sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, những người lính tuổi mười chín, đôi mươi năm ấy vẫn mang theo một tinh thần lạc quan đến lạ kỳ.
"Tụi bác hồi đó, trong ba lô ngoài gạo sấy, đạn dược thì thứ quý giá nhất là những lá thư viết dở cho gia đình và một cuốn sổ tay thơ. Đêm nằm dưới hầm chữ A, tiếng bom gầm rú bên tai, nhưng mấy anh em vẫn thì thầm kể cho nhau nghe về ước mơ sau ngày chiến thắng. Người thì muốn về quê đi cày giúp mẹ, người thì mong được tiếp tục cắp sách đến trường đại học..." – Bác Hùng bồi hồi nhớ lại.
Có một người đồng đội của bác tên là Nam, quê ở Hà Tây. Anh Nam có giọng hát rất hay và tính tình vô cùng hài hước. Trước một trận đánh lớn, anh Nam cười bảo với mọi người: "Trận này nếu tao có mệnh hệ gì, tụi mày nhớ hát bài 'Tiến quân ca' cho tao nghe nhé, đừng khóc!". Và rồi, người chiến sĩ trẻ ấy đã ngã xuống khi vừa tròn hai mươi tuổi, khi trên tay vẫn còn ôm chặt khẩu súng hướng về phía trước. Anh ra đi, không một lời trăng trối, chỉ có nụ cười của tuổi thanh xuân là còn ở lại mãi mãi với đồng đội, với mảnh đất Quảng Trị anh hùng.
Chiến tranh khốc liệt là thế, "thời hoa lửa" hào hùng và bi tráng là thế. Những người anh hùng năm ấy đã đổi cả xương máu, cả tuổi trẻ và những ước mơ dang dở của mình để đổi lấy màu xanh bình yên cho đất nước hôm nay.
Là một người trẻ được sinh ra và lớn lên trong hòa bình, em hiểu rằng bản thân mình đang được thừa hưởng một gia tài vô giá. Câu chuyện của bác Hùng, của anh Nam và của hàng vạn nhân chứng lịch sử khác không đơn thuần là quá khứ, đó là ngọn đuốc truyền lại ngọn lửa yêu nước, lòng tự hào dân tộc cho thế hệ hôm nay. Chúng em – thế hệ trẻ thời kỳ mới – xin hứa sẽ luôn trân trọng quá khứ, nỗ lực học tập và rèn luyện để xứng đáng với sự hy sinh cao cả của các thế hệ cha anh đi trước.



