Nơi tuổi trẻ hóa thành bất tử
Dấu ấn một thời lửa đạn
Tôi vẫn nhớ như in năm 1978, khi mình chính thức nhập ngũ, rời quê hương với biết bao lưu luyến và quyết tâm. Ngày khoác lên mình màu áo lính, tôi hiểu rằng tuổi trẻ của mình đã gắn liền với trách nhiệm bảo vệ Tổ quốc. Những tháng ngày hành quân gian khổ, ăn ngủ giữa rừng sâu, thiếu thốn trăm bề nhưng không ai nản chí. Có những đêm dài nghe tiếng bom đạn vọng về, lòng tôi vừa lo âu vừa thêm vững vàng ý chí. Tôi và đồng đội luôn kề vai sát cánh, chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô giữa lúc khó khăn nhất. Tình đồng chí, đồng đội đã trở thành điểm tựa giúp tôi vượt qua mọi hiểm nguy. Tôi đã chứng kiến những mất mát, hy sinh mà đến giờ vẫn không thể nào quên. Nhưng chính trong gian khổ ấy, chúng tôi càng thêm tin vào ngày mai hòa bình. Những ký ức của một thời hoa lửa vẫn luôn cháy mãi trong tôi, như một phần thiêng liêng của cuộc đời. Đó là quãng thời gian tôi đã sống trọn vẹn nhất cho lý tưởng và tuổi trẻ của mình


