Nốt nhạc trầm hùng người lính hải quân
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về thời chiến đặc biệt là những người lính Hải quân, vẫn luôn là những nốt nhạc trầm hùng, vang vọng mãi trong tim mỗi người dân Việt Nam.Ông nội em tên là Nguyễn Văn Lượng( sinh năm 1958)quê ở xã Hải Hưng - tỉnh Ninh Bình.Tháng 4/1975,khi ông mới 17 tuổi là cái độ tuổi đẹp nhất thì cũng là lúc các lực lượng lính Hải quân đóng vai trò trong việc giải phóng thần tốc các đảo thuộc quần đảo Trường Sa. Thời ấy, ông em không chỉ đối mặt với kẻ thù trên biển mà còn phải chống chọi với sự khắc nghiệt của thiên nhiên, sự cô độc nơi đầu sóng ngọn gió.
Hình ảnh của ông thời chiến gắn liền với con tàu, với đảo nhỏ, với bầu trời xanh và làn nước biển trong xanh nhưng ẩn chứa biết bao nguy hiểm.
Gian khổ thời chiến đối với ông là không thể kể xiết. Những trận chiến đấu ác liệt, những lần bị thương hay chứng kiến đồng đội hi sinh là nỗi đau không gì khỏa lấp được. Ông phải đối mặt với thiếu thốn về nhu yếu phẩm, nước ngọt, và đặc biệt là sự chia cắt với gia đình, người thân.
Câu chuyện của ông không chỉ tình yêu biển, yêu nước chính là ngọn lửa cháy bỏng trong lòng mỗi người lính.
Thời chiến, ông đã hiến dâng tuổi thanh xuân và cả xương máu cho đất nước. Sự hi sinh của ông là vô cùng to lớn và cao cả. Câu chuyện của ông là bài học sâu sắc về lòng yêu nước ý chí kiên cường và tình đồng đội thiêng liêng. Được nghe ông chia sẻ về cách đánh của các người lính Hải quân,em rất là bất ngờ. Ông nói:"Cách đánh của người lính Hải quân,đặc biệt là đặc công nước mang đậm tính bí mật và bất ngờ. Do quân địch có hỏa lực mạnh từ các công sự trên đảo,Hải quân ta thường áp dụng lối đánh lẻ. Cứ thấy địch ít,tách lẻ là đánh và đánh hiểm".
Hôm nay, khi đất nước hòa bình, nhớ về những câu chuyện thời chiến của ông, em càng thêm trân trọng, biết ơn những thế hệ đi trước. Ông và các người lính Hải quân là những tượng đài bất tử, những anh hùng của biển đảo Việt Nam.


