Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

nữ anh hùng liệt sĩ, cựu thanh niên xung phong Võ Thị Tần – người đội trưởng quả cảm của Tiểu đội 4, Đại đội 552, một trong 10 cô gái đã anh dũng hy sinh tại Ngã ba Đồng Lộc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước

Chị Võ Thị Tần sinh năm 1944, quê ở xã Sơn Trường, huyện Hương Sơn, tỉnh Hà Tĩnh trong một gia đình nghèo, đông anh em. Từ nhỏ, chị đã phải phụ giúp cha mẹ làm việc đồng áng, chăm sóc các em, nên dù còn trẻ nhưng đã rất chín chắn và mạnh mẽ. Cuộc sống cơ cực ấy không làm chị yếu mềm mà ngược lại, giúp chị hình thành đức tính kiên cường, chịu khó và tinh thần sẵn sàng vượt qua khó khăn. Những người thân của chị kể rằng chị hiền lành, thương người, sống giản dị và luôn biết nhường nhịn, nhưng khi

Thái Nguyên16/12/2025Phạm Trần Ngọc Khánh (Đoàn TNCS xã Bình Nguyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi cuộc chiến tranh phá hoại của Mỹ lan rộng ở miền Bắc, nhiều tuyến đường chiến lược trở thành mục tiêu đánh phá dữ dội. Trong hoàn cảnh ấy, lực lượng thanh niên xung phong được thành lập để đảm bảo giao thông, san lấp hố bom, giữ cho các đoàn xe chi viện vào miền Nam được thông suốt. Hưởng ứng lời kêu gọi của Tổ quốc, chị Võ Thị Tần tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong khi mới hơn 20 tuổi. Sau khi được phân công về Tiểu đội 4, chị nhanh chóng thể hiện được bản lĩnh và tinh thần trách nhiệm của mình, được đồng đội tin tưởng bầu làm đội trưởng.

Ngã ba Đồng Lộc lúc bấy giờ được ví như “tọa độ lửa”, vì mỗi ngày phải hứng chịu hàng trăm trận bom của máy bay Mỹ. Đường vừa lấp xong, máy bay lại quay lại ném bom; các cô gái vừa chạy tránh được loạt bom này, thì loạt bom khác lại trút xuống. Vậy nhưng họ vẫn kiên trì bám trụ, bởi họ hiểu rằng chỉ cần một đoạn đường bị tắc, hàng trăm chuyến xe chi viện cho miền Nam sẽ không thể đi qua. Trong hoàn cảnh sinh tử cận kề, chị Võ Thị Tần luôn là người đi đầu, là chỗ dựa tinh thần cho đồng đội. Chị thường nhận phần việc nguy hiểm nhất về mình, từ việc dùng cuốc xẻng phá đá, san lấp hố bom đến rà phá những quả bom chưa nổ. Không chỉ dũng cảm, chị còn sống rất tình cảm, luôn quan tâm, chia sẻ với đồng đội từ bữa ăn, ngụm nước đến những lời động viên lúc mệt mỏi. Chính sự nhân hậu và bản lĩnh ấy đã khiến chị trở thành linh hồn của Tiểu đội 4.

Một trong những kỷ vật thiêng liêng của chị là lá thư gửi mẹ trước ngày hy sinh. Trong thư, chị viết rằng: “Má đừng lo cho con. Ở đây bom đạn ác liệt nhưng con vẫn mạnh khỏe và vững vàng.” Những dòng chữ giản dị nhưng chứa chan tình cảm ấy khiến chúng ta không khỏi xúc động. Giữa bom đạn, trong khoảnh khắc đối mặt với cái chết bất cứ lúc nào, chị vẫn nghĩ đến gia đình, vẫn trấn an mẹ, vẫn giữ niềm hy vọng vào một ngày chiến tranh kết thúc để được trở về. Đó không chỉ là tình mẫu tử thiêng liêng, mà còn là biểu tượng của tinh thần lạc quan và ý chí kiên cường của người con gái Việt Nam.

Ngày 24 tháng 7 năm 1968, buổi chiều kinh hoàng ấy đã trở thành dấu mốc bi tráng trong lịch sử. Khi máy bay Mỹ vừa dội bom xuống Đồng Lộc, tiểu đội của chị Tần lập tức lao vào san lấp hố bom để kịp cho xe qua. Đúng lúc ấy, một loạt bom bất ngờ trút xuống, chôn vùi toàn bộ 10 cô gái. Chỉ trong tích tắc, những người con gái tuổi mười tám đôi mươi đã mãi mãi nằm lại dưới lòng đất. Khi đồng đội đào bới suốt nhiều giờ để tìm kiếm, họ chỉ thấy những mảnh quần áo, chiếc gương nhỏ, chiếc lược, đôi dép… còn thân thể các cô đã bị đất đá vùi sâu. Sự hy sinh ấy đau thương đến nghẹn lòng, nhưng cũng vô cùng oanh liệt vì họ đã ngã xuống khi đang làm nhiệm vụ, khi đang giữ cho con đường huyết mạch được thông suốt.

Sự hy sinh của Võ Thị Tần và các đồng đội đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước và tuổi trẻ Việt Nam. Họ không có những chiến công vang dội trên chiến trường, không mang trong tay vũ khí hiện đại, nhưng lại góp phần quan trọng vào thắng lợi của cuộc kháng chiến. Chính sự bền bỉ, kiên cường và tinh thần không sợ hy sinh của họ đã giúp hàng vạn chuyến xe, hàng nghìn tấn vũ khí, lương thực được thông suốt vào chiến trường miền Nam. Ngày hôm nay, khi chúng ta đứng trước khu di tích Ngã ba Đồng Lộc, nhìn xuống hố bom nơi 10 cô gái nằm lại, ai cũng cảm nhận được sự linh thiêng và niềm kính trọng vô bờ đối với những người đã ngã xuống.

Dù chiến tranh đã qua đi hơn nửa thế kỷ, nhưng tên tuổi chị Võ Thị Tần vẫn luôn sống mãi trong lòng nhân dân Việt Nam. Chị là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ noi theo, là minh chứng cho sức mạnh ý chí của con người Việt Nam. Câu chuyện về cuộc đời chị khiến chúng ta thấu hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt và tuổi xuân của biết bao con người. Là học sinh, chúng em càng phải biết trân trọng cuộc sống hiện tại, nỗ lực học tập và rèn luyện, để mai sau có thể trở thành những người có ích cho xã hội, xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn