Nữ anh hùng thầm lặng

Bà Lê Thị Út là một trong những nữ chiến sĩ TNXP đã dành trọn tuổi trẻ cho tuyến lửa Trường Sơn khốc liệt. Sinh ra và lớn lên bên dòng sông Tam Bạc yên bình của Hải Phòng, bà Út xung phong ra đi khi đất nước đang ở những giờ phút gian nan nhất, mang theo khát vọng cống hiến cho độc lập dân tộc.
Khi vừa bước qua tuổi 18, bà Lê Thị Út cùng đồng đội từ Hải Phòng hành quân vào chiến trường. Nhiệm vụ đầu tiên là mở đường huyết mạch Quốc lộ 9, nơi bom Mỹ dội xuống không ngừng. Ngày ngày, bà cầm cuốc xẻng san lấp hố bom khổng lồ, đêm đêm vận chuyển đạn dược dưới ánh bom B-52 sáng rực. Đói thì ăn củ sắn rừng, khát uống nước suối nhiễm bẩn, sốt rét hành hạ thân thể, nhưng tinh thần "Tất cả cho tiền tuyến, tất cả để đánh thắng giặc" khiến họ không hề nao núng.
Giữa bom rơi đạn lạc, tình đồng chí trở thành nguồn sống. Bà Út nhớ mãi những đêm quây quần hát "Người chiến sĩ ấy" bên bếp lửa lập lòe, chia sẻ lá thư nhà hiếm hoi để xua tan nỗi nhớ quê. Chiến tranh cướp đi nhiều đồng đội ngay trước mắt bà: có người ngã xuống bên miệng hố bom còn bốc khói, có người ra đi lặng lẽ trong cơn sốt rét rừng. Mỗi lần tiễn biệt, bà lại tự nhủ phải sống và chiến đấu thay phần họ, biến nỗi đau thành sức mạnh kiên cường.
Những năm tháng ấy để lại cho bà Lê Thị Út sức khỏe suy yếu và những vết sẹo chiến tranh, nhưng cũng rèn giũa ý chí thép cùng niềm tự hào sâu sắc. Với bà, thời chiến không chỉ là "hoa lửa" gian khổ mà còn là bản anh hùng ca rực rỡ của thế hệ thanh niên Việt Nam.



