Nữ chiến sĩ tự vệ

Trong những ngày tháng 5 rực lửa, khi sắc phượng vĩ đỏ thắm nhuộm kín những con đường quanh dải trung tâm thành phố, chúng tôi tìm về căn nhà nhỏ nằm sâu trong ngõ phố cũ thuộc phường Hồng Bàng. Nơi đây lưu giữ ký ức của bà Nguyễn Thi Mai, nguyên là nữ tự vệ Nhà máy Cơ khí Duyên Hải, một chứng nhân sống động của những ngày Hải Phòng kiên cường "chia lửa" cùng cả nước.
Bà Mai năm nay đã ngoài 70, mái tóc bạc phơ nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời khi nhắc về những năm tháng thanh xuân "thời hoa lửa". Bà kể, năm 1972, khi Đế quốc Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc, Hải Phòng trở thành túi bom. Cảng Hải Phòng, cầu Thượng Lý, và khu vực Sở Dầu là những mục tiêu bị oanh tạc dữ dội nhất.
"Ngày ấy, chúng tôi tuổi chỉ đôi mươi, nghe tiếng còi báo động không phải là chạy xuống hầm, mà là chạy lên mâm pháo," bà Mai bồi hồi nhớ lại.
Câu chuyện xúc động nhất mà bà kể cho chúng tôi nghe là về "Bữa cơm dang dở chiều 16 tháng 4". Đó là ngày giặc Mỹ trút bom xuống khu vực kho xăng dầu và các khu dân cư quanh Nhà hát Lớn. Bà Mai cùng các chị em trong đội tự vệ đang tải đạn cho khẩu đội 12 ly 7 bảo vệ bầu trời phường Hồng Bàng.
"Khói lửa đen kịt cả bầu trời, tiếng bom rền vang át cả tiếng người hô mệnh lệnh. Lúc ấy, sợ thì có sợ, nhưng nhìn thấy nhà cửa, trường học của mình bị tàn phá, lòng căm thù nó lấn át nỗi sợ cháu ạ," giọng bà run run.
Bà nhớ như in hình ảnh đồng đội của mình, cô y tá tên Lan, dù bị mảnh bom văng vào vai, máu thấm đỏ một bên áo blouse trắng, nhưng vẫn cắn răng băng bó cho các pháo thủ bị thương ngay trên trận địa. Giữa tro bụi của bom đạn, tinh thần của người Hải Phòng vẫn sáng rực như màu hoa phượng. Họ chiến đấu không chỉ để bảo vệ kho hàng, bến bãi, mà để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của thành phố Cảng "Trung dũng - Quyết thắng".
Kết thúc 12 ngày đêm "Điện Biên Phủ trên không", bầu trời Hải Phòng lại xanh trong. Những người con gái, con trai năm ấy lại trở về với lao động, xây dựng lại thành phố từ đống đổ nát. Bà Mai đưa tay vuốt nhẹ tấm Huy chương Kháng chiến hạng Nhất, nụ cười hiền hậu: "Thời hoa lửa ấy gian khổ lắm, nhưng đẹp lắm. Vì ai cũng sống và cống hiến hết mình cho Tổ quốc."



