Nụ cười trên mâm pháo
Nam và Thắng là đôi bạn tri kỷ từ thủa chăn trâu cắt cỏ, cùng viết tâm thư bằng máu để xin nhập ngũ. Nam vào cao xạ pháo bảo vệ bầu trời Hàm Rồng, còn Thắng làm chiến sĩ lái xe vận tải dọc đường 20 Quyết Thắng.
Một chiều mùa hè đỏ lửa, trận địa pháo của Nam bị máy bay phản lực Mỹ điên cuồng oanh tạc. Khói bom mù mịt, mặt đất rung chuyển. Giữa tiếng cao xạ nổ giòn giã, một chiếc xe tải bám đầy lá ngụy trang, thùng xe loang lổ vết đạn phóng vọt qua trận địa. Nam nhìn xuống đường, Thắng nhìn lên mâm pháo. Hai ánh mắt chạm nhau trong tích tắc.
Thắng thò đầu ra cửa xe, giơ nắm đấm lên trời hét lớn: "Sống tốt nhé đồng chí!". Nam cười toe toét, hàm răng trắng lóa nổi bật trên khuôn mặt sạm đen vì khói súng, tay vẫy chào. Không có cái bắt tay, không một lời hỏi thăm gia đình, cuộc gặp gỡ kéo dài chưa đầy ba giây giữa tâm bão đạn.
Chiếc xe tải của Thắng lại lao vào màn sương, pháo của Nam lại tiếp tục nhả đạn lên bầu trời. Tình bạn thời chiến ngắn ngủi, giản đơn nhưng bền chặt hơn cả thép gang. Họ biết, chỉ cần nhìn thấy nhau bình an giữa làn bom đạn, nghĩa là hậu phương và tiền tuyến vẫn đang cùng một nhịp đập chiến thắng.



