Cựu chiến binh

Nữ cựu tù tuổi trẻ-NĐC

Tôi tên là Bùi Thị Xuân, quê ở Củ Chi. Tuổi trẻ của tôi trôi qua giữa những ngày chiến tranh ác liệt, khi bom đạn Mỹ rải khắp làng quê, khiến từng mái nhà rung lên từng hồi.

Hà Tĩnh10/04/2026ĐẶNG ĐÌNH HIỆP (TRƯỜNG THPT NGUYỄN ĐỔNG CHI)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Bùi Thị Xuân, quê ở Củ Chi. Tuổi trẻ của tôi trôi qua giữa những ngày chiến tranh ác liệt, khi bom đạn Mỹ rải khắp làng quê, khiến từng mái nhà rung lên từng hồi.

Tham gia phong trào từ tuổi thiếu niên

Khi mới 13–14 tuổi, tôi đã tham gia vào phong trào cách mạng địa phương. Công việc của chúng tôi là theo dõi địch, báo tin cho bộ đội, mang lương thực và thuốc men đến những nơi cần thiết. Chúng tôi làm việc trong bí mật, vì một sai sót nhỏ cũng có thể bị bắt hoặc giết.

Những ngày đó, sợ hãi và căng thẳng là chuyện thường nhật, nhưng niềm tin vào ngày đất nước độc lập giúp chúng tôi vượt qua tất cả. Chúng tôi tin rằng tuổi trẻ phải cống hiến, phải dấn thân, dù đôi khi mạng sống cũng bị đặt trên bàn cân.

Bị bắt và cuộc sống trong lao tù

Năm 1973, tôi bị địch bắt. Họ đưa tôi vào nhà lao Tân Hiệp, nơi các nữ tù chính trị phải chịu đựng tra tấn tinh thần lẫn thể xác. Chúng tôi bị đánh đập, đói khát, bị nhốt lâu ngày trong phòng tối, nhưng không ai khuất phục.

Trong tù, chúng tôi chia sẻ từng miếng ăn, nhường giường ngủ cho nhau, hát những bài ca cách mạng để giữ tinh thần. Chúng tôi kể cho nhau nghe về gia đình, về quê hương, để giữ lửa hy vọng sống còn.

Khoảnh khắc giải phóng

Khi nghe tin ngày 30/4/1975, không khí trong trại bỗng nhiên thay đổi. Chúng tôi vừa tin vừa nghi, vì sợ rằng đó chỉ là chiêu trò để thử phản ứng tù nhân. Nhưng rồi, lệnh được ban xuống: “Các cô có thể rời trại”.

Chúng tôi òa khóc. Bao nhiêu năm tháng khổ cực, đau thương dường như tan biến trong niềm vui tột cùng. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi cảm nhận được sự tự do thật sự, được đi ra ngoài, hít thở không khí hòa bình, nhìn lại quê hương còn nguyên vẹn qua những đồng ruộng xanh tươi.

Sống và nhớ lại

Dù đã nhiều năm trôi qua, mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn cảm thấy sự rực rỡ và dũng cảm của tuổi trẻ trong “thời hoa lửa”. Đó không chỉ là bom đạn, mà là những trái tim bền bỉ, những con người biết hy sinh, biết giữ vững niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.

Những ký ức đó là minh chứng cho tinh thần bất khuất và khát vọng tự do – và tôi luôn kể lại để thế hệ sau hiểu rằng, hòa bình hôm nay được đổi bằng tuổi trẻ và máu xương của những người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn