Nữ du kích Nguyễn Thị Vinh(1945-2003)
Dù thời gian có trôi đi và những vết thương trên da thịt đã dần liền sẹo, nhưng ký ức về những năm tháng chiến tranh ác liệt – một “thời hoa lửa” oanh liệt của dân tộc – vẫn không thể phai mờ trong lòng những người từng trải qua và cả các thế hệ hôm nay. Mỗi khi tháng Tư về, lòng em lại bồi hồi xúc động khi được nghe kể về những con người đã hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân của mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Trong dòng chảy ký ức thiêng liêng ấy, hình ảnh bà Nguyễn Thị Vinh, quê ở thôn Nam Huân Bắc, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên (sinh năm 1945, mất năm 2003), hiện lên thật gần gũi mà cao đẹp, khiến em vô cùng kính phục và biết ơn.
Năm 1967, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bà Vinh đã gác lại tuổi trẻ, rời xa quê hương để lên đường nhập ngũ. Khi ấy, đế quốc Mĩ đang điên cuồng ném bom, tàn sát đồng bào ta, chiến trường vô cùng khốc liệt. Bà được bổ sung vào Ban Thông tin của Quân khu Sài Gòn – Gia Định, đảm nhiệm nhiệm vụ trực tiếp chuyển mệnh lệnh chiến đấu đến các đơn vị đang ngày đêm đối mặt với quân thù. Đây là nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải đánh đổi bằng tính mạng.
Trong những năm tháng ấy, bà và các đồng đội luôn mang theo bên mình súng đạn, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Họ phải vượt sông, băng rừng, đi trong mưa bom bão đạn, không phân biệt ngày hay đêm. Những bữa ăn vội vàng giữa rừng sâu, những hầm trú ẩn tự tay đào lấy, những bước chân lặng lẽ nhưng kiên cường trên đường hành quân đã trở thành một phần không thể quên trong cuộc đời người lính. Mỗi mệnh lệnh được chuyển đi kịp thời là thêm một cơ hội chiến thắng cho quân ta, là thêm hy vọng cho độc lập của dân tộc.
Khi nhớ lại những năm tháng chiến tranh, giọng bà Vinh trầm xuống, ánh mắt xa xăm như đang sống lại những khoảnh khắc sinh tử. Bà từng nhiều lần cận kề cái chết, tận mắt chứng kiến sự hy sinh anh dũng của đồng đội – những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Những mất mát, đau thương ấy không làm bà chùn bước, trái lại càng hun đúc trong bà ý chí kiên cường và lòng quyết tâm chiến đấu đến cùng vì Tổ quốc.
Năm 1971, bà Vinh được điều chuyển sang làm nhiệm vụ phân phối các phụ kiện cho các đài chiến đấu nhằm bảo đảm thông tin liên lạc luôn được thông suốt. Trong hoàn cảnh chiến tranh gian khổ, mỗi đường dây liên lạc thông suốt là một mạch máu sống còn của chiến trường. Bà cùng đồng đội âm thầm cống hiến, không quản hiểm nguy, góp phần quan trọng vào những thắng lợi vẻ vang của quân và dân ta.
Những ngày cuối tháng Tư năm 1975 là những ngày không thể nào quên. Ngày 28/4/1975, đơn vị của bà được lệnh đóng quân tại cánh đồng xã Bình Tân, dùng rơm rạ để ngụy trang, chờ thời cơ tiến công. Ngày 29/4/1975, tin chiến thắng dồn dập truyền về từ khắp các mặt trận, khiến ai nấy đều sôi sục khí thế, sẵn sàng cho giờ phút lịch sử. Và rồi, ngày 30/4/1975 – ngày non sông thu về một mối – chính quyền Sài Gòn hoàn toàn sụp đổ, đất nước bước sang trang sử mới. Trong thời khắc thiêng liêng ấy, đơn vị của bà Vinh vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ đào hầm, sẵn sàng phản kích và dọn dẹp những tàn dư cuối cùng của quân địch, bảo vệ thành quả cách mạng.
Sau ngày đất nước thống nhất, bà Vinh tiếp tục được giao nhiệm vụ huấn luyện bộ đội rà phá bom mìn còn sót lại sau chiến tranh, góp phần mang lại cuộc sống bình yên cho nhân dân. Năm 1976, bà được đơn vị cử sang Liên Xô học tập về cơ điện, nâng cao trình độ để phục vụ đất nước trong thời bình. Đến năm 1979, bà trở về nước công tác tại Cục Điện ảnh và nghỉ hưu vào năm 1993. Dù ở bất cứ cương vị nào, bà vẫn luôn giữ trọn tinh thần trách nhiệm và phẩm chất cao đẹp của người lính Cụ Hồ.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời lửa đạn vẫn in đậm trong tâm trí bà. Bà luôn khắc ghi lời hứa thiêng liêng với những đồng đội đã hy sinh: sống tiếp phần đời của họ trong hòa bình, xây dựng đất nước ngày càng tươi đẹp. Giờ đây, bà đã yên nghỉ trong lòng đất mẹ, được an táng tại nghĩa trang xã Hòa Bình, nhưng hình ảnh và những cống hiến của bà vẫn còn sống mãi trong lòng quê hương và các thế hệ trẻ hôm nay.
Là một học sinh lớp 8, khi đọc và tìm hiểu về cuộc đời của bà Nguyễn Thị Vinh, em cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào. Em càng thấm thía rằng cuộc sống hòa bình mà chúng em đang có hôm nay được đánh đổi bằng máu xương, nước mắt và tuổi xuân của biết bao con người. Chúng em xin cúi đầu tưởng nhớ và bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với bà và các thế hệ cha anh đã anh dũng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt, sống có ích để xứng đáng với những hy sinh cao cả ấy, góp phần nhỏ bé của mình xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp, văn minh.



