Bài viết

Nụ hôn môi mềm khói thuốc

Hà Tĩnh24/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều xuống chậm trên con phố nhỏ ở Sài Gòn. Trời sau cơn mưa còn vương hơi nước, ánh đèn đường vừa bật lên đã loang ra trên mặt nhựa ướt. Quán cà phê nhỏ nằm nép dưới tán cây dầu, cũ kỹ nhưng lúc nào cũng có vài người ghé lại trú mưa, trú nắng, trú cả những nỗi buồn không gọi tên. Hắn ngồi ở góc khuất, nơi khói thuốc dễ tan vào bóng tối. Điếu thuốc cháy dở giữa ngón tay, tàn tro rơi xuống chiếc gạt sứ đã xỉn màu. Ánh mắt hắn trầm, như thể đang nhìn qua lớp khói để thấy một điều gì đó đã cũ. Cô đến khi trời vừa tạnh. Chiếc áo mỏng dính nước mưa, mái tóc buộc hờ, vài sợi tóc rơi xuống gò má. Cô không vội, chỉ đứng đó một lúc, như thể đang cân nhắc có nên bước vào thế giới có mùi thuốc lá và ký ức này hay không. – Anh vẫn hút à? Giọng cô không trách móc, chỉ nhẹ như gió. Hắn nhếch môi cười: – Vẫn. Cô ngồi xuống đối diện. Khoảng cách giữa hai người không xa, nhưng đủ lâu để từng năm tháng cũ kịp ùa về. Ngày trước, họ quen nhau cũng ở một quán cà phê như thế này. Khi đó hắn chưa nhiều khói thuốc trong ánh mắt, còn cô thì hay cười hơn bây giờ. Chiến tranh không có trong câu chuyện của họ, nhưng đời sống thì có những cuộc rời đi không báo trước. Hắn đi xa, mang theo những vết xước không gọi tên. Cô ở lại, học cách im lặng nhiều hơn. Cô nhìn điếu thuốc trên tay hắn. – Nó có gì mà giữ anh lại vậy? Hắn không trả lời ngay. Khói thuốc bay lên, mỏng và mơ hồ. – Không giữ. Chỉ là quen. Cô khẽ lắc đầu: – Người ta hay nhầm giữa “quen” và “không buông được”. Câu nói rơi xuống bàn như một giọt cà phê đắng. Một lúc lâu sau, cô đưa tay lấy điếu thuốc khỏi tay hắn. Động tác rất nhẹ, không giằng co, không ép buộc. Hắn cũng không giữ. Cô nhìn nó cháy dở, rồi dập tắt vào gạt tàn. – Hôm nay dừng lại được không? Hắn nhìn cô. Lần đầu tiên sau nhiều năm, ánh mắt ấy không còn bị khói che mờ hoàn toàn. – Nếu dừng thì còn gì để cầm? Cô khẽ cười, nhưng trong nụ cười có chút mệt mỏi. – Thì còn em. Không gian im đi một nhịp rất dài. Ngoài phố, xe cộ chạy qua, nước văng nhẹ lên lề đường. Trong quán, chỉ còn tiếng quạt trần quay chậm. Hắn đứng dậy. Không phải vì rời đi, mà vì bước lại gần. Khoảng cách giữa họ thu lại, rất chậm, như thể cả hai đều sợ làm vỡ điều gì đó đã mong manh từ lâu. Khói thuốc trên áo hắn vẫn còn vương. Hơi thở mang theo vị đắng cũ kỹ. Cô không lùi lại. Chỉ nhắm mắt. Nụ hôn chạm vào nhau rất khẽ. Không ồn ào. Không vội vã. Chỉ là một nụ hôn mang theo mùi khói thuốc, mùi của những năm tháng đã đi qua, và cả những điều chưa kịp nói. Khi tách ra, cô vẫn đứng rất gần. – Anh có định bỏ không? Hắn im lặng một lúc lâu, rồi gật đầu. Không phải vì thuốc lá. Mà vì lần đầu tiên, hắn nhận ra có những thứ còn giữ người ta chặt hơn cả khói thuốc — và đôi khi, đó là một ánh nhìn chưa từng rời đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn