Nữ y tá và ca mổ dưới hầm
Cơn mưa bom trút xuống không ngớt suốt buổi chiều. Mặt đất rung lên từng hồi, đất đá rơi lộp bộp trên mái hầm dã chiến. Không gian bên trong chật hẹp, ánh đèn dầu leo lét, khói quyện với mùi thuốc sát trùng tạo thành một thứ không khí khó thở.
Cô y tá trẻ lau vội mồ hôi trên trán. Đôi tay đã quen với băng bó, tiêm thuốc—nhưng hôm nay, cô phải làm nhiều hơn thế.
Một cáng thương được đưa xuống hầm.
Người lính nằm bất động, áo nhuốm đỏ. Vết thương sâu ở bụng, máu vẫn rỉ ra không ngừng. Bác sĩ của đơn vị đã hy sinh trong trận bom buổi sáng.
Không còn ai khác.
Mọi ánh mắt đều hướng về cô.
“Cô… làm được không?” một người lính hỏi, giọng thấp.
Cô nhìn xuống người bị thương. Hơi thở anh yếu dần. Không còn thời gian để do dự.
Cô khẽ gật đầu.
Bàn mổ chỉ là hai tấm ván ghép lại. Dụng cụ không đầy đủ. Ánh sáng yếu ớt. Trên đầu, bom vẫn nổ.
Cô hít một hơi sâu.
“Giữ đèn steady!” cô nói, giọng cố giữ bình tĩnh.
Một người lính cầm đèn, tay run nhẹ.
Cô bắt đầu.
Lần đầu tiên trong đời, cô thực hiện một ca mổ thực sự.
Mỗi động tác đều chậm, cẩn trọng. Mồ hôi chảy xuống mắt, nhưng cô không dám lau. Đôi tay phải giữ vững. Chỉ cần một sai sót nhỏ… mọi thứ sẽ kết thúc.
Một tiếng nổ lớn làm cả hầm rung lên. Đất rơi xuống vai cô.
Cô khựng lại trong một giây.
“Tiếp đi…” người lính thều thào.
Cô cắn chặt môi.
Tiếp tục.
Thời gian trôi chậm đến nghẹt thở.
Không ai nói gì. Chỉ có tiếng thở, tiếng dụng cụ chạm nhẹ, và tiếng bom vọng lại từ xa.
Cuối cùng, cô khâu lại vết thương.
Đôi tay buông xuống.
“Xong rồi…” cô thì thầm, gần như không tin vào chính mình.
Người lính vẫn còn thở.
Yếu… nhưng đều.
Cô ngồi bệt xuống nền đất, lưng dựa vào vách hầm. Hai tay run lên không kiểm soát. Lúc này, nỗi sợ mới kịp ùa tới.
Một người lính đặt tay lên vai cô:
“Cô cứu anh ấy rồi.”
Cô lắc đầu, giọng khẽ:
“Chúng ta… cùng cứu.”
Nhiều ngày sau, người lính tỉnh lại.
Anh nhìn thấy cô đang ngồi bên cạnh, vá lại chiếc túi cứu thương đã sờn.
“Cô là bác sĩ à?” anh hỏi, giọng yếu.
Cô mỉm cười:
“Không. Tôi chỉ là y tá.”
Anh nhìn cô thật lâu, rồi khẽ nói:
“Nhưng hôm đó… cô là tất cả.”
Chiến tranh qua đi.
Người ta kể lại câu chuyện về một ca mổ dưới hầm, nơi không có đủ ánh sáng, không có đủ dụng cụ, và cũng không có một bác sĩ thực thụ.
Chỉ có một cô y tá… và quyết tâm không để một người nào phải chết nếu còn có thể cứu.
Còn cô, khi được nhắc lại, chỉ nhẹ nhàng nói:
“Lúc đó… tôi không nghĩ mình dũng cảm.
Tôi chỉ nghĩ—nếu mình dừng lại, anh ấy sẽ không còn cơ hội.”
Ngoài kia, cuộc sống đã yên bình.
Nhưng đâu đó, trong ký ức của những người từng ở trong căn hầm ấy, ánh đèn leo lét năm nào vẫn còn sáng—soi rõ một điều giản dị:
Giữa ranh giới của sự sống và cái chết, lòng người có thể trở thành điều mạnh mẽ nhất.



